Sau khi sàn đá sụp xuống, phía dưới sâu hơn họ tưởng tượng.
Hôm nay Tiêu Mặc mặc áo đỏ thắm, gió lay động ống tay áo rộng, trông như cánh bướm đang bay lượn. Tiêu Mặc nằm trong lòng Sở Kinh Lan, sau khi quen tư thế, cơ thể không còn căng cứng, nhưng vẫn không khỏi tự hỏi, sao đến bây giờ vẫn chưa tới đáy?
Thời gian như bị kéo dài, làm cậu nhớ lại cảnh rơi dài trong nước khi đến thế giới tu chân này.
Nhưng khác ở chỗ, lần này cậu nằm trong lòng Sở Kinh Lan, dù rơi xuống cũng không có cảm giác vô lực và ngột ngạt, chỉ cảm thấy yên ổn.
Khi trên đầu có gạch đá rơi xuống, Sở Kinh Lan ôm Tiêu Mặc né tránh trong không trung, Tiêu Mặc vô thức giơ tay, ôm lấy cổ Sở Kinh Lan để giữ vững cơ thể mình.
Cảm giác lạnh buốt sát bên mặt, vì cổ bỗng nhiên bị ôm lấy. Nếu trước đó ôm người lên là do Sở Kinh Lan chủ động giúp đỡ, thì lúc này Tiêu Mặc tự nguyện tiến lại gần, Sở Kinh Lan mới có cảm giác được cần đến, được dựa vào.
Sở Kinh Lan mở mắt, ánh nhìn của y khẽ động.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT