Sở Kinh Lan đi đến bên cạnh Tiêu Mặc, tự nhiên cầm lấy hộp thức ăn trong tay cậu, xách trong tay mình.
“Sở công tử, đã lâu không gặp lại!”
Đới Tử Thịnh giọng điệu xúc động, vội vàng giới thiệu với Mộc Giản: “Sư huynh, y chính là người ta đã từng nói qua, là ân nhân cứu mạng còn lại của ta, Sở Kinh Lan Sở công tử.”
“Thì ra là ân nhân.” Mộc Giản nâng tay hành lễ: "Tại hạ Mộc Giản của Huyễn Kiếm Môn, đa tạ công tử năm đó đã ra tay giúp đỡ sư đệ.”
Tô Bạch Mạt, người từng khiến Đới Tử Thịnh bỏ lỡ việc tu hành, Mộc Giản còn có thể tôn trọng, đối với Sở Kinh Lan cũng giữ phần khách khí.
Đới Tử Thịnh những năm qua luôn nhớ đến việc mình không thể giúp được gì cho Sở Kinh Lan, hôm nay gặp lại, thấy Sở Kinh Lan không hề có dáng vẻ suy sụp sau khi bị phế, vẫn phong thái ngọc thụ lâm phong, khí vũ hiên ngang, hơn nữa... hắn ta không nhìn thấu tu vi của Sở Kinh Lan.
Khí tức của Sở Kinh Lan không phải là người thường, hoặc là y tu vi cao hơn Đới Tử Thịnh, hoặc là trên người đeo pháp bảo, dù thế nào đi nữa, cũng chứng tỏ y hiện tại đang sống không tồi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play