Kiếp trước Tô Mạn không làm công việc trong Hội Liên hiệp Phụ nữ, kiếp này cũng chỉ học tập qua loa mới biết một chút về công việc của Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Đối với kiểu người như chủ tịch Nhậm ở trước mặt, Tô Mạn cảm thấy mình không thể nói thao thao bất tuyệt được.
So về nói thao thao bất tuyệt, ai có thể so sánh nổi với vị cán bộ già dặn kinh nghiệm này chứ? Cô nghĩ tốt nhất là mình cứ nghĩ gì nói đó, cứ nói sự thật thôi.
“Chủ tịch Nhậm, kiến thức của cháu không nhiều lắm, cũng chỉ vừa mới gia nhập Hội Liên hiệp Phụ nữ, nếu cô muốn cháu nói đạo lý lớn gì đó thì cháu cũng không dám nói. Trước kia cháu thường nghe mẹ nói sinh hoạt của phụ nữ con gái trong xã hội cũ thật sự không tốt, bị áp bức không vùng dậy nổi, không dám ngẩng đầu. Sau này khi chúng ta thành lập xã hội mới, cuộc sống của phái nữ chúng ta mới ngày càng tốt hơn. Phụ nữ bị chèn ép lâu như vậy, nhưng Hội Liên hiệp Phụ nữ cũng chỉ mới được thành lập cách đây khoảng mười năm, giống như một đứa trẻ vậy. Nếu muốn trưởng thành phải vận dụng trí óc nhiều, nghĩ ra các biện pháp, chỉ cần có thể làm cuộc sống của chị em phụ nữ càng ngày càng tốt, cháu đều sẵn sàng làm thử. Cũng có đồng chí lớn tuổi nói, Tiểu Tô à, cô không sợ phạm sai lầm sao? Cháu nói, cháu không sợ làm sai, nếu sợ thì đã không làm. Cháu giống như đang cõng đá qua sông, đi từng bước một, nếu đi sai thì chỉ một mình cháu bị chết chìm, nhưng chỉ cần đi đúng đường thì có thể giúp đỡ được hàng ngàn chị em phụ nữ.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT