Tô Dư Lan thấy thế, mượn cớ trốn đi nhưng bị Lạc Thân Vương kéo lại: “Tô đại nhân cũng nên ở lại nghe chút đi! Không chừng còn có thể đưa ra ý hay nào đó.”
Đối với người của Tô gia, Liễu đại nhân luôn có một loại tín nhiệm khó hiểu, hắn nhìn thoáng qua Tô Dư Lan rồi làm tư thế bẩm báo với Lạc Thân Vương: “Có thể ngồi chỗ nào đó nói chuyện không?”
Lạc Thân Vương nghĩ một lúc, nói: “Vậy đi, vừa vặn ta có mẻ trà mới, nếu Liễu đại nhân không ngại có thể tới nếm thử.”
Liễu Hạnh Lâm gật đầu, lúc này lòng hắn như lửa đốt, nhưng nghĩ tới chuyện muội muội chịu khổ nhiều năm như vậy, dù sao cũng nên bước từng bước một.
Ba người cùng nhau tới phủ Lạc Thân Vương, Lạc Thân Vương phân phó hạ nhân đi pha trà, sau khi ba người vào trong phủ rồi hắn ta mới hỏi: “Tìm ta gấp gáp như vậy, Liễu đại nhân có chuyện gì sao?”
Liễu đại nhân vén vạt áo rồi quỳ xuống nói: “Cầu xin Vương gia cứu xá muội ta!”
Lạc Thân Vương ngồi một chỗ vững như núi Thái Sơn, giữa mùa đông mà hắn vẫn phất phơ chiếc quạt, gió thổi tới nỗi Tô Dư Lan ở bên cạnh cũng thấy lạnh.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play