Diệp Phỉ Nhiên đang ăn dưa đột nhiên nghĩ ra cậu ăn dưa lâu như thế nhưng đây là lần đầu tiên hóng chuyện ở khoảng cách gần như vậy, vậy lại phải càng quý trọng cơ hội này một chút.
Nghĩ xong cậu leo từ trên cửa sổ xuống đạp trên tuyết núp sau núi giả cách Tô Dư Lan và Lạc Thân Vương hai thước.
Chỉ nghe giọng điệu của Lạc Thân Vương mang vài phần trêu chọc, y cố tình hạ giọng: “Người đang cố tình trốn ta sao? Biết ta sẽ tới nên lấy cớ tìm Phỉ Nhi và Lục hoàng tử. Ta sẽ ăn ngươi hay làm gì ngươi sao?”
Vừa nói y vừa tiến lên một bước, Tô Dư Lan cũng thuận thế lùi về sau, đỏ mặt nói: “Ta…. không trốn ngươi, ta chỉ muốn tới thăm Phỉ Nhi thôi.”
Lạc Thân Vương nói: “Có lẽ ngươi chưa phát hiện, thói quen lúc ngươi nói dối, mắt sẽ nhìn sang chỗ khác ư?”
Tô Dư Lan suy sụp hạ bả vai, giả bộ thong thả nói: “Ngài  tìm ta có chuyện gì?”
Lạc Thân Vương nói: “Tử Ngữ.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play