“Nè bạn hiền.” Trình Dương ngồi đối diện với Lâm Dị bỗng ngẩng đầu lên: “Cậu nói xem... Haiz, thôi vậy.”
“Ò.” Lâm Dị cầm lấy cái thìa, múc một thìa canh đưa đến bên miệng mình.
Trình Dương ai oán nói: “Bạn hiền, sao cậu không chịu làm như mọi khi nữa thế, bình thường lúc này đáng lẽ cậu phải hỏi tiếp chứ.”
Lâm Dị uống ‘ừng ực’ hết một ngụm canh, thành thật nói: “Bởi vì tôi muốn uống canh.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play