Hắn ta có vẻ rất thích đeo đồ trên tay, chỉ riêng tay phải đã đeo ba chiếc nhẫn—hai chiếc trên ngón trỏ, một chiếc trên ngón giữa, cộng thêm chiếc đồng hồ lớn trên cổ tay, khiến cả bàn tay toát lên một khí thế nặng ngàn cân, mang theo sự phóng khoáng và ngông cuồng không phù hợp với độ tuổi này.
Hắn ta chơi điện thoại bằng một tay, đường nét khuôn mặt sắc bén, đường viền cằm mảnh dẻ, chân mày nhíu lại theo thói quen, tạo cảm giác mày bên cao bên thấp.
Lâm Lan càng nhìn càng cảm thấy quen mắt, đặc biệt là dáng vẻ bực bội này, hình như đã gặp ở đâu rồi?
Cuối cùng, thang máy cũng đến tầng một. “Đinh—” một tiếng, cửa mở ra. Lâm Lan bước ra ngoài, đi được một đoạn thì bỗng nhiên nhận ra điều gì đó, quay đầu lại hỏi:
“Cậu không phải là Tạ Tử Lộ đấy chứ?”
Năm đó, cậu nhóc chơi Yasuo ấy khi tức giận cũng có biểu cảm y hệt, chân mày cao thấp rõ ràng.
Đúng lúc này, cửa thang máy sắp đóng lại, Tạ Tử Lộ cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Ngay khoảnh khắc cánh cửa gần như khép lại, người bên trong đột ngột giữ chặt thang máy, “Lâm Lan?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play