05.
Nắng tắt dần bên đường chân trời, gió biển có chút lạnh lẽo, dù thời tiết dần chuyển sang mùa hè, đây vẫn là lúc chưa thích hợp để tắm biển.
Anh với Khôi bước song song với nhau, cả hai đều đút tay vào túi áo khoác của mình, lặng im đi lững thững trên bờ biển dưới ánh hoàng hôn.
Khung cảnh đẹp đến nỗi, cậu không nỡ dời tầm mắt cho tới khi ánh sáng lịm hẳn, khi màn đêm gỡ móc cài buông xuống.
Cậu ngồi xổm xuống viết tên mình lên cát, sóng tràn qua liền mang theo tên cậu tan hòa vào biển, cậu lại viết lần nữa, kết quả vẫn là như thế, đều mang đi không trả lại.
Như một thằng ngốc vậy, Khôi bật cười rồi đứng dậy.
Sóng biển cứ vỗ, rì rào vỡ tan trên bờ, tóc mái cậu lòa xòa trước trán, gương mặt non nớt bỗng phụng phịu bĩu môi.
“Mình về đi anh.”
Cậu xoay người, đi ngược về chỗ có những ngọn đèn đường tỏa sáng, những bước chân lộn xộn đi trước, anh thong thả đi sau, vừa vặn dẫm lên những vết chân cậu.
Bóng lưng của cậu kì thật rất nhỏ bé, mặt nhỏ, môi nhỏ, bàn tay cũng nhỏ…
Anh giấu ánh mắt mình bám theo sau cậu, cậu chỉ đi trước anh mấy mét, bóng cậu vì ánh đèn đường mà kéo dài, hòa vào bóng của anh.
Ngồi trong xe, anh yên tĩnh lái xe, cậu lặng lẽ nghe nhạc, đèn xe màu mật ong ấm áp và dịu mắt, giọng hát của cô ca sĩ cứ như lời thủ thỉ của biển, lúc dịu êm lúc ồn ã, giai điệu miên man của bản tình ca tình yêu chẳng có điểm kết thúc.
Tình yêu là gì vậy…
Khôi chống cằm tựa như nhìn ra khung cảnh nhiều màu bên ngoài cửa kính, mà thật ra chỉ nhìn thấy mỗi hình dáng anh phản chiếu trong đó.
Cậu nhìn thấy anh nghiêng đầu nhìn cậu qua tấm kính ấy, cậu thấy anh đang cười, cậu thấy mắt anh có gì đó lấp lánh…
Kim cương trên trời đêm, châu báu của bầu trời, những tinh tú đếm mãi không hết, lại cất giấu trong đáy mắt của anh.
Tay cậu lẳng lặng che đi đôi môi mình, sợ anh nhìn thấy nét môi cậu kéo lên một đường cong mềm.
Anh lái xe vào trong ngõ, đỗ lại ngay trước cổng nhà cậu, cây bạch ngọc lan lao xao trong gió, mùi hương ùa vào trong xe khi anh mở cửa cho cậu.
“Hôm nay em rất vui.”
“Anh cũng vậy. Vào nhà đi, anh về đây.”
Anh đưa cậu một phần bánh kem vị dâu, khi anh dừng lại bên cửa hàng bánh ngọt, anh bảo đây là cước vận chuyển chè hôm qua…
Cậu đứng trên vỉa hè, nhìn anh bước vòng qua mũi xe, mở cánh cửa ghế lái bước vào.
Lòng cậu bâng khuâng, có chút tiếc nuối lạ lẫm.
Cậu chẳng muốn tạm biệt chóng vánh như thế dù cả ngày họ đã đi chơi cùng nhau.
Tiếng động cơ xe khởi động, cậu chẳng kịp nghĩ đã chạy vòng qua trước mũi xe anh, đi đến gõ lên kính cửa bên ghế lái.
Kính xe hạ xuống, anh lặng lặng nhìn cậu không nói gì, cứ sâu thẳm như bờ biển dưới bóng đêm lúc nãy…
Sóng dâng lên trong lòng cậu, từng cơn từng cơn ồn ào.
Khôi cúi đầu hôn nhẹ lên gò má anh, nhỏ giọng thì thầm như bọt nước tan trên bờ cát khi sóng rút đi…
“Hẹn gặp lại, anh ơi!”
Trước khi anh có phản ứng lại, cậu xoay người đi thẳng vào trong nhà.
Anh chống tay lên vô lăng, chạm nhẹ lên gò má mình, mùi sữa dâu vẫn còn thoang thoảng.
Đôi môi rất mềm, thật ấm, và ngọt lịm.
Loại cảm giác dễ chịu có chút bồng bềnh như vậy khá lạ lẫm với anh, mới mẻ hơn, nhiệt tình hơn trong cuộc sống đơn giản của anh, không quá nhiều những dao động đến từ cảm xúc của bản thân anh.
Anh ngẫm nghĩ, phải luôn cho bản thân mình một cơ hội đúng không…
…
Cậu cởi giày đi vào nhà, cất bánh kem vào trong ngăn mát tủ lạnh.
Mẹ cậu từ trong phòng ngủ đi ra, hỏi.
“Về lâu chưa con?”
“Con vừa vào nhà, có bánh kem trong tủ, mẹ ăn không con lấy cho?”
Mẹ cười bảo không, quen tay xoa đầu cậu một cái.
“Con ăn tối chưa? Mẹ nấu gì cho em bé của mẹ ăn nhé!”
Cậu chu môi cười lên mỗi khi mẹ cậu âu yếm gọi cậu là em bé, gọi từ ngày cậu có mặt trên đời đến lớn tồng ngồng cao hơn mẹ rồi, dù chỉ là cao hơn một chút xíu.
“Con muốn ăn mì rau cải hai quả trứng gà.”
Mẹ đeo tạp dề lên người, máy hút mùi bật lên, Khôi xả nước rửa rau cải, mẹ thái thêm một ít thịt bò nguội cho xuống mì.
“Ba ở nhà không mẹ?”
Tiếng mẹ vọng lại sau lưng cậu, có chút bực bội.
“Ba con ra ngoài xem đá bóng với mấy ông bạn từ chiều rồi chưa thấy về. Tí kiểu gì về cũng xỉn đứ đừ ra...”
Khôi bật cười, mẹ cằn nhằn thế thôi chứ mẹ cậu thương bạn đời của mình lắm.
“Lát ba về mẹ cứ mắng ba thật to đi, con luôn ủng hộ mẹ!”
Tiếng mẹ cười cực kì thoải mái khiến cậu cười theo.
Mì múc ra bát, cậu lùa mì nóng hổi vào miệng vang tiếng xì xụp, trứng gà chín lòng đào, cắn một miếng tan chảy trong miệng.
Mẹ ngồi đối diện cậu gọt vỏ lê xanh, dịu dàng hỏi cậu.
“Khôi ơi, con đang quen ai à?”
Cậu ngẩng đầu nhìn mẹ, thành thật gật đầu.
Cậu chẳng có ý định giấu diếm gì mẹ đâu, chỉ là nếu mẹ không hỏi, cậu cũng sẽ không tự giác kể thôi!
Cậu tò mò hỏi,
“Sao mẹ biết?”
Mẹ cậu đưa miếng lê lên miệng ăn, từ tốn nói.
“Mẹ tưới cây ngoài ban công tầng hai, nhìn thấy xe dừng ở cổng nhà mình, lát sau thì thấy con ở trong bếp.”
Cậu ậm ờ cúi đầu ăn mì tiếp, cậu vẫn nhớ tới nụ hôn chạm lên gò má anh lúc nãy.
“Nói mẹ nghe xem xem nào...”
Khôi gãi đầu bảo,
“Để con ăn mì xong đã rồi con nói cho mẹ mà.”
“Ăn đi con.”
Cậu ăn no nằm gối đầu lên đùi mẹ như lúc nhỏ, tay mẹ êm ái xoa đầu xoa trán cậu, hơi ấm của mẹ da diết, khiến cậu muốn làm nũng mãi với người phụ nữ tuyệt vời nhất trên đời này.
“Hôm nay con đi chơi cả ngày với anh ấy mẹ ạ!”
“Là một Alpha nam, anh ấy... Hơn con hơi nhiều tuổi một chút!”
Giọng cậu hơi rụt rè.
Mẹ vuốt mũi cậu, hai tay ôm ấp gương mặt em bé của mình, lựa lời hỏi.
“Hơn một chút là bao nhiêu thế Khôi?”
“Khoảng mười tuổi ạ!”
Mẹ ồ lên một tiếng, kết luận.
“Chênh lệch khá là đáng kể nha! Em bé của mẹ cảm thấy thế nào khi tiếp xúc với người đó...”
Cậu cầm tay mẹ che mắt mình, có chút xấu hổ.
“Con cảm thấy tốt, có cái gì đó hơi xa cách một chút nhưng mà con vẫn thấy thích lắm!”
Mẹ cầm lấy đôi bàn tay cậu, trìu mến hôn lên hai mu bàn tay cậu như báu vật của bà, vui vẻ nói.
“Em bé của mẹ rung động với con nhà người ta mất rồi...”
Sau đó mẹ cười lớn tiếng, Khôi ngồi dậy choàng tay ôm lấy mẹ, thủ thỉ.
“Mẹ yêu ba như thế nào vậy?”
Người phụ nữ tuyệt vời ấy tựa trán chạm lên trán cậu, ánh mắt mẹ chảy xuôi một dòng chảy ấm áp hiền hòa.
Ánh mắt mẹ vẫn ấp ủ thật nhiều tình cảm như thế, dù thời gian trôi qua cùng những nếp chân chim đã xuất hiện ở đuôi mắt mẹ.
“Thì cứ yêu thôi... Mọi điều kiện đặt ra trên đời này đều chẳng thể có mẫu số chung cho tình yêu đâu... Nơi này”
Mẹ đặt tay lên ngực cậu, giọng mẹ thiết tha biết bao.
“Cảm xúc ở nơi này... Có bao giờ thổn thức lạc nhịp điệu của nó, vì một ai đó con đã gặp trên đời này không con?”
Cậu ôm chặt mẹ, thì thầm.
“Có lẽ có, mẹ ơi!”
Khôi nghĩ đến anh, nghĩ đến ánh mắt anh…
“Hình dáng của tình yêu kì diệu lắm, em bé của mẹ!”
“Như mẹ, mãi mãi yêu con! Yêu anh trai con, yêu bạn đời của mẹ, bố mẹ của mẹ…"
"Tất cả đều là tình yêu.”