02.

“Con chào mẹ.”

Cậu ngả đầu vào vòng tay mở rộng của mẹ mình, để bà xoa đầu rồi hôn khẽ lên má như một thói quen yêu dấu.

“Khiêm Hòa thế nào rồi con?”

“Cậu ấy đỡ hơn nhiều rồi ạ, mỗi tội khóc nhiều quá mắt còn sưng húp lên.”

Cậu vào bếp rót một cốc nước uống, giọng mẹ gọi với ra từ phòng khách hỏi.

“Ăn cơm chưa con ơi? Mẹ còn chừa phần cơm cho con trong tủ lạnh đó!”

“Con ăn ở bệnh viện với Khiêm Hòa rồi ạ! Mẹ ngủ sớm nhé, con lên phòng đây.”

Cậu ôm mẹ thủ thỉ yêu mẹ rồi đi lên phòng mình trên tầng hai.

Anh trai kết hôn xong ra mua nhà sống riêng, tầng hai cũng chỉ có một mình cậu sử dụng.

Tắm rửa sạch sẽ rồi rúc vào chăn ấm, thiết bị lọc không khí chạy ro ro những âm thanh trắng êm tai, cậu cầm điện thoại tải xuống app hành chính công của thành phố, lần mò tìm kiếm danh sách công chức tư pháp công của quận F.

Mò mẫm mãi cũng tìm được, ảnh chụp của gương mặt anh ấy trên app, người đàn ông này trông nghiêm túc như một cuốn luật pháp hiện hành, nhấp xuống biểu tượng mở rộng hộp thông tin, cậu chăm chú đọc hết từ đầu tới cuối.

Cậu vừa đọc vừa mím môi, nét mặt có chút hồng lên như bị hun nước nóng, ngón tay chụm lại rồi phóng lớn ra bức ảnh gương mặt của anh, người này cười mỉm thì nhã nhặn nhưng khép môi lại thì nghiêm nghị chẳng muốn đến gần.

Cậu chụp lại màn hình với thông tin ngắn gọn rồi thoát khỏi app, ngửa người dang tay chân thoải mái trên giường, nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, bật điện thoại lên xem lại ảnh một lượt nữa mới im lặng đi ngủ.

Khi cậu đến phòng bệnh của Khiêm Hòa, anh ấy vẫn ngồi đúng vị trí hôm qua, dáng vẻ, nét mặt và  tác phong như một, chỉ có quần áo đổi sang một bộ màu sáng sủa hơn.

Cậu mở miệng trước,

"Con chào cô ạ!" lại khách sáo chào “Em chào anh ạ!”

Khiêm Hòa vẫy tay với cậu, vui vẻ "Hi!" một tiếng ngọt ngào như mọi khi.

Cậu đặt hộp canh lên tủ đồ, nhẹ nhàng lấy ghế xếp ngồi bên giường bệnh, ngoan ngoãn lễ phép giữ yên lặng.

Anh ấy với Khiêm Hòa nói chuyện, lâu lâu mẹ Khiêm Hòa lại chen lời vào, thái độ anh ấy vẫn rất lịch sự nhưng nét bút trên tay cứ ngừng lại theo, cứ mẹ bạn cậu nói chuyện là anh ấy dừng bút liền.

Cậu vờ như lơ đễnh nhưng thật ra lại đang quan sát anh ấy, cho tới khi ánh mắt cậu vừa vặn chạm với đôi mắt anh, giống như một cú trượt bút vô tình lên mặt giấy phẳng, cậu mỉm cười quay đầu nhìn về gương mặt bạn mình, coi như một chuyện vô tình không có gì đáng để tâm.

Khi buổi nói chuyện kết thúc, anh lịch sự chào mọi người rồi ra về, cậu đứng dậy vươn vai khỏi ghế, hỏi Khiêm Hòa.

“Uống nước ngọt không, tớ chạy ra cây nước tự động mua nè!”

Bạn cậu hào hứng nói,

“Tớ uống TT cam lốc xoáy nhé!”

Cậu hỏi mẹ Khiêm Hòa,

“Cô ơi, cô uống gì không con mua luôn ạ?”

Mẹ bạn cậu cười lên hiền lành, xua tay bảo không đâu.

Vừa đóng cửa phòng, cậu chạy xồng xộc đến trước thang máy, nhìn con số nhảy xuống thấp dần, cậu đẩy cửa thang bộ, chân đi ba bậc một bước, bám lan can chạy ào ào xuống sảnh.

Là Omega nhưng sức khỏe của cậu tốt lắm nha, không có chuyện đi ba bước trẹo chân năm bước liền ngã đâu, cậu cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy xuống đến cánh cửa thang máy sảnh tầng một.

Cậu chống tay lên hai đầu gối, thở hổn hển ngẩng đầu nhìn số tầng nhảy từ ba, xuống hai, rồi xuống một. Tiếng ting tong báo hiệu cửa thang máy mở ra.

Anh ấy bước ra ngoài, có chút ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu đứng đó, gương mặt đỏ bừng với cái trán lấm tấm mồ hôi.

Đôi mắt cậu nhìn chăm chú vào anh, lồng ngực cậu vẫn còn phập phồng gấp gáp khi hít thở.

Anh chưa kịp nói gì, cậu đã nhanh tay quẹt mở màn hình điện thoại, nhảy sẵn ứng dụng nhập số cuộc gọi màu xanh lá.

Giọng cậu có chút khàn, nhưng rõ ràng từng chữ một.

“Anh ơi, cho em xin số điện thoại làm quen ạ!”

Có khá nhiều người dưới sảnh bệnh viện quay lại nhìn hai người họ, phần lớn đều mỉm cười thiện cảm, tuổi trẻ và nhiệt tình luôn khiến người ta háo hức đúng không?

Anh nhìn điện thoại rồi lại nhìn cậu, đôi mắt cậu nhìn thẳng anh, da mặt thật đỏ, không biết vì chặng đường chạy gấp gáp hay vì thấy ngượng ngùng khi bị nhiều người nhìn đến.

Anh không xa lạ với ánh mắt đám đông tập trung vào mình, nhưng nếu được lựa chọn, anh tình nguyện không muốn làm tâm điểm chú ý của đám đông.

Nhiệt tình của tuổi trẻ rất đáng để anh cổ vũ, nhưng tự mình chứng kiến và trải nghiệm, có lẽ hơi xa lạ trong cảm xúc của anh.

“Đi qua bên kia với anh nhé?”

Anh bình tĩnh nói với cậu, chỉ tay ra bên ô cửa kính có bày một ít hoa cỏ phía cuối hành lang, xoay người bước đi luôn.

Cậu nở nụ cười, gãi đầu đi theo ngay sau lưng anh.

Khi đứng trước sự trưởng thành và điềm đạm của anh, cậu chợt nhận ra mình có lẽ hơi bốc đồng quá nhỉ? Có khi anh không thích sự bốc đồng nhanh nhảu này của cậu thì sao?

Cậu mím môi đưa mắt nhìn anh, tự dưng thấy xấu hổ rồi đảo mắt qua chỗ khác, thế mà hai tay vẫn chìa điện thoại ra trước mắt người đó bằng được.

“Em tên Khôi nhỉ?”

Mắt cậu sáng lên, gật đầu.

“Dạ, em tên Khôi.”

Anh hỏi cậu, giọng điệu giống y hệt như lúc anh trò chuyện với Khiêm Hòa. 

“Em bao nhiêu tuổi?”

“Em năm nay hai mươi hai ạ!”

Anh nghi ngờ hỏi lại,

“Tuổi khai sinh chính xác chứ?”

Cậu ngớ người ra một lúc rồi lúng túng đứng đơ ra ở đó, sau mới lắp bắp nói:

“Do gương mặt của em phải không?”

Anh ấy bình thản trả lời,

“Em giống trẻ vị thành niên lắm!”

Lần này cậu sững sờ luôn, ngơ ngác nhìn anh, nghĩ thầm có lẽ nào lại công cốc vì gương mặt này như thế?

Trong lúc cậu chưa hồi hồn, anh ấy cầm lấy điện thoại cậu bấm một chuỗi số lên đó rồi trả lại tay cậu.

Giọng anh trầm, âm sắc có chút lạnh lẽo, nhưng sự lạnh lẽo ấy lại khiến vành tai cậu nóng rẫy lên.

“Số của anh, nên gọi ngoài giờ hành chính, trong giờ hành chính thì nhắn tin.”

Cậu cười sung sướng, có chút ngờ nghệch đáng yêu giống như đứa trẻ nhận được món quà bất ngờ vậy.

“Anh về trụ sở quận đây.”

Nói xong anh đi thẳng một đường ra cửa, cậu hét toáng lên theo sau anh.

“Em sẽ gọi cho anh ạ!”

Anh không quay đầu lại nhưng cánh tay đưa lên qua vai khẽ vẫy như đồng ý với cậu.

Cậu chắc không thể nhìn thấy khóe môi anh ấy cong cong lên đâu.

Khôi cầm điện thoại, nhìn lại chuỗi số dễ nhớ rồi lưu lại, nghĩ nghĩ gì đó cậu nắm chặt tay yeah! một cái đầy vui vẻ, nhảy lóc chóc chân sáo đi ra cây bán nước tự động.

Khi uống hết một lon nước ngọt vị dâu có một chút ga tê lưỡi, cậu chọn số anh, nhìn thời gian trên góc trên cùng bên phải điện thoại, cậu quyết định gửi một tin nhắn ngắn gọn.

“Em chào anh, em là Khôi ạ!”

Ấn nút, hộp thư hiện chữ đã gửi. 

Cậu hồi hộp nhìn vào màn hình chờ đợi.

Khi anh lái xe xuống hầm tòa nhà hành chính công của quận, điện thoại trong hộc chứa đồ sáng lên.

Anh nhìn lướt qua tin nhắn, bấm hai chữ "ok" rồi gửi đi, bỏ điện thoại vào túi quần mình.

Anh gỡ đai an toàn, ôm lấy tập hồ sơ bên ghế phụ cùng ly cà phê mới mua ra ngoài, khóa xe kêu bíp cùng kính xe khép lại, anh chậm rãi đi tới thang máy, ấn số đi lên văn phòng làm việc ở tầng mười hai.

Lúc đứng trong thang máy, tự dưng anh nghĩ đến gương mặt trẻ con đầy háo hức của cậu, trẻ tuổi nhiệt tình luôn có sức hấp dẫn mãnh liệt nhỉ? 

Thang máy dừng lại ở tầng năm, hai cô gái mặc đồng phục công sở đi vào, khách sáo chào anh rồi đứng gọn một góc trò chuyện khe khẽ.

Mùi nước hoa thoang thoảng thoảng có chút tươi mát trong không gian hẹp, lúc đó anh đứng khá gần cậu, khoảng cách y như hai cô gái bên cạnh.

Chỉ tiếc là có lẽ anh sẽ khó có thể phân biệt mùi hương của cậu, là mùi mồ hôi đơn thuần hay mùi hương của tin tức tố nữa…

Tiếc thật!

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play