Vấn đề trốn thuế này không thể cứ lờ đi mãi được. Nền kinh tế Đại Tề tuy phát triển như vậy, nhưng ngân khố vẫn luôn thâm hụt triền miên. Giới nhà giàu, thương nhân cấu kết với quan lại, bao che cho nhau, khai man ruộng đất là chuyện thường như cơm bữa.
Người dân lương thiện phải gánh vác đủ loại thuế má, trở thành nguồn thuế cơ bản nhất, bị giới nhà giàu và triều đình bóc lột.
Kẻ có tiền thì không chịu nộp thuế, người nghèo thì bị bóc lột đến tận xương tủy. Bách tính không trở thành nô lệ cho giới nhà giàu, giúp bọn họ củng cố thế lực, thì cũng phải đi lính để được hưởng trợ cấp, tiếp tục tạo nên vấn đề “quá nhiều binh lính”. Còn không thì trực tiếp vùng lên tạo phản, đã không sống nổi nữa, thì giết hết bọn chúng đi!
Đến cuối cùng, cách giải quyết tốt nhất cho cả hai bên lại là tạo phản. Bởi vì như vậy, cho dù là bách tính hay là giới nhà giàu, đều phải chết, chết rất nhiều, chết như rạ.
Người chết rồi thì sẽ không còn bất mãn nữa, ruộng đất và tài sản có thể phân chia lại. Thời gian trôi qua, mọi chuyện lại đâu vào đấy.
Nhưng nếu để tình hình phát triển đến mức này, cho dù nhìn từ góc độ nào, cũng không có lợi cho hoàng đế - người đứng đầu.
Hoàng đế dựa vào quốc gia mà tồn tại, làm tổn hại đến bách tính chính là làm tổn hại đến gốc rễ của quốc gia, tự tay hủy hoại nền móng của mình. Nhưng cho dù phải trả giá đắt như vậy, cũng không thu được bao nhiêu thuế má. Vậy tiền bạc đã đi đâu? Tiền đã chui hết vào túi của quan lại và giới nhà giàu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT