Chú Phúc và dì Phúc ngỡ ngàng nhìn Tô Niệm Tinh một lúc, rõ ràng họ không ngờ cô lại biết đoán mệnh, hơn nữa còn là đoán mệnh cho Hổ Ca, thẳng thừng nói trong vòng ba ngày tới Hổ Ca chắc chắn sẽ chết, quan trọng nhất là, Tô Niệm Tinh đã nói đúng.

Dì Phúc vội nói: "Con bé chỉ là một đứa trẻ, nói lung tung chơi đấy, đừng coi là thật."

Vị cảnh sát đứng đầu rõ ràng không đồng ý với lời nói của dì Phúc, Từ Uy Hổ là tên đầu gấu sừng sỏ, cô gái này dám nói chắc nịch như vậy, chắc chắn có người đứng sau, vị cảnh sát lạnh lùng: "Nhưng lúc đó cô gái này nói rất nghiêm túc, không giống như nói đùa."  Nói xong, anh ta không đếm xỉa đến dì Phúc nữa, nhìn về phía Tô Niệm Tinh: "Mời cô đi cùng chúng tôi về đồn để hỗ trợ điều tra."

Nói rồi đẩy cửa bước vào, ba người vây quanh cô. Chạy trốn thì chắc chắn không thoát được.

Tô Niệm Tinh quyết định từ bỏ chống cự, quay đầu lại nói với chú Phúc và dì Phúc: "Chú dì, cháu không sao. Cái chết của Hổ Ca không liên quan gì đến cháu, có rất nhiều người làm chứng cho cháu. Chú dì không cần lo lắng."

Chú Phúc và dì Phúc tất nhiên biết cô không thể giết người, nhưng nếu cô đi cùng cảnh sát, họ sẽ biết cô là người nhập cư trái phép, sẽ bị trục xuất về nước.

Tô Niệm Tinh trong lòng cũng hiểu điều đó, nhưng mọi chuyện đã đến nước này rồi, cô chỉ có thể trấn an họ, và cũng ám chỉ một cách mơ hồ rằng cô sẽ không làm liên lụy đến họ.

Trong căn phòng tĩnh lặng, trước một chiếc bàn tam giác, Tô Niệm Tinh ngồi một bên, hai vị cảnh sát ngồi mỗi người một bên, một người ghi chép, người còn lại ngồi đối diện cô, giọng không hề có cảm xúc hỏi: "Tên?"

"Tô Niệm Tinh."

"Có giấy tờ tùy thân không?"

Tô Niệm Tinh lấy chứng minh nhân dân đại lục ra khỏi túi, vị cảnh sát ghi chép nhìn cô một cái: "Thẻ làm việc hoặc thẻ xanh thì sao?"

*Thẻ xanh: thẻ thường trú.

Tô Niệm Tinh lắc đầu: "Không có."

Vị cảnh sát đối diện cầm lấy giấy tờ của cô cười cười: "Gan thật đấy, nhập cư trái phép sang đây từ lúc nào?"

Tô Niệm Tinh ngáp một cái, hôm nay cô đi bán hàng rong từ tờ mờ sáng, bận rộn cả ngày, mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, nhưng tất cả đều bị những người này làm rối tung. Đặc biệt là vị cảnh sát này hỏi đông hỏi tây, cứ không hỏi vấn đề chính, cô có hơi mất kiên nhẫn: "Điều này hình như không liên quan gì đến cái chết của Hổ Ca, hay là đây không phải đội điều tra hình sự mà là Cục quản lý dân cư?"

Hai vị cảnh sát nhìn nhau, vị cảnh sát phụ trách lấy lời khai lúng túng ho khan một tiếng, rồi đập bàn phẫn nộ: "Đã biết mục đích chúng tôi tìm cô đến đây rồi, vậy thì thành thật khai báo đi, tại sao cô muốn hãm hại Lâm Uy Hổ?"

Tô Niệm Tinh ngạc nhiên: "Tôi sao có thể hãm hại anh ta được? Có lợi ích gì cho tôi?"

Vị cảnh sát lấy lời khai khoanh tay, ánh mắt mang theo cảm giác áp bức khi thẩm vấn tội phạm: "Ai nói cô không có lợi ích gì? Cô đưa ra lời tiên đoán về cái chết của anh ta, kết quả anh ta thật sự mất mạng, điều này không phải có thể chứng minh cô đoán rất chuẩn sao? Như vậy sẽ có nhiều người đến xin cô xem hộ hơn."

Lý luận của vị cảnh sát đã đánh bại Tô Niệm Tinh, quả thật khi suy nghĩ kỹ lại, động cơ giết người này thực sự có khả năng. Tuy nhiên, cô không bị đối phương làm rối trí, mà nhẹ nhàng nói: "Không phải nói cảnh sát Hồng Kông điều tra dựa trên bằng chứng sao? Từ lúc nào lại dựa vào suy đoán vậy? Hôm nay tôi ở cầu Nga Cảnh suốt, giúp khách hàng cầu may, có rất nhiều khách làm chứng cho tôi, cả bà A Hương cũng có thể làm chứng cho tôi. Cái chết của Hổ Ca không liên quan gì đến tôi."

Vị cảnh sát lấy lời khai hỏi bà A Hương ở đâu?

"Ở gầm cầu Nga Cảnh, trên phố Vịnh Đồng La, ngày mai và ngày kia bà ấy đều ở đó." Tô Niệm Tinh có phần bực bội, không ngờ lại bị trục xuất nhanh như vậy, cô mới gom được hơn năm ngàn đồng Hồng Kông, số tiền này về đại lục hoàn toàn không đủ để mở cửa hàng.

"Chúng tôi sẽ đi xác minh, hôm nay mấy giờ cô đến gầm cầu Nga Cảnh?"

Tô Niệm Tinh lập tức trả lời: "Khoảng 4 giờ chiều."

"Tại sao trước đây cô nói Lâm Uy Hổ sẽ chết trong vòng ba ngày?" Vị cảnh sát lấy lời khai hỏi thêm chi tiết.

Tô Niệm Tinh nhìn anh ta, bỗng nhớ đến phim truyền hình Mỹ khi nghi phạm đàm phán với cảnh sát, hệ thống pháp luật Hương Cảng bắt nguồn từ Anh-Mỹ, có lẽ cô cũng có thể sử dụng chiêu này, nên cô thay đổi thái độ bất lực trước đó, ngồi thẳng người nhìn về phía đối diện: "Nếu tôi giúp các anh tìm ra hung thủ giết người, liệu các anh có thể giúp tôi xin giấy tờ để ở lại đây làm việc không?"

Nếu cô về đại lục kiểu gì cũng phải ngồi tù ít nhất 8 tháng, không ai thích ngồi tù cả. Nhất là trong thập niên 90, công tác quản lý của cảnh sát đại lục rất lộn xộn, tình trạng lạm dụng quyền lực còn phổ biến hơn, ít nhất phải mười năm sau khi chính trị được đổi mới thì mới chấn chỉnh lại.

Trước đây cô đã nghe ông nội kể lại lịch sử khởi nghiệp của ông, thập niên 90 cảnh sát công khai đòi tiền bảo kê, không đóng phải ăn đòn. Cô chỉ có cánh tay nhỏ bé này, chịu sao nổi.

Vị cảnh sát lấy lời khai nhìn cô một lúc: "Nếu cô có thể cung cấp manh mối quan trọng, thì cũng không phải là không thể."

Dù anh ta nói thật hay không, Tô Niệm Tinh cũng chỉ còn cách liều mạng, cô ho nhẹ một tiếng: "Tôi không nghe ai nói cả. Hôm đó là lần đầu tiên tôi gặp Hổ Ca. Nếu tôi biết trước anh ta là đầu gấu, tôi tuyệt đối không dám đưa ra nhận định đó. Lúc đó anh ta tìm bà A Hương để xem bói, nhưng sau đó lại không trả tiền, tôi thay mặt bà A Hương lên tiếng, cho nên mới đưa ra lời tiên đoán đó."

Hai vị cảnh sát không ngờ lời nói kia chỉ là lời nói bộc phát trong lúc tức giận, tức là cô thực sự không liên quan đến cái chết của Lâm Uy Hổ.

Thấy họ thất vọng, Tô Niệm Tinh thấy lo lắng, lập tức bổ sung: "Nhưng tôi xem bói rất chuẩn đấy. Trước đây các anh hẳn cũng biết bà A Hương đã xem bói cho Vinh bán thịt, phát hiện vợ ông ấy ngoại tình đúng không? Thực ra lúc đó là do tôi xem. Nhưng tôi là người nhập cư trái phép, bà A Hương sợ tôi bị phát hiện nên mới nói là bà xem. Còn cả chuyện bà A Hương đi Nguyên Lãng tìm A Phong, cũng là tôi xem bói giúp. Tôi mới chỉ quen bà A Hương được một tháng, các anh nghĩ xem nếu bà ấy xem bói giỏi như vậy, sao bà ấy phải đợi một năm sau mới đi tìm A Phong."

Vụ án của bà A Hương mới xảy ra không lâu, các tờ báo lớn cũng đều đăng tải. Hai vị cảnh sát vẫn còn nhớ, nên tin Tô Niệm Tinh hai phần ba, nhưng cũng chỉ cho rằng cô may mắn, mèo mù vớ phải chuột chết. Cô đoán Lâm Uy Hổ sẽ chết trong vòng ba ngày, có lẽ cũng chỉ là vận may lớn, dù sao làm đầu gấu cũng là nghề nguy hiểm.

Nếu cô đoán tất cả mọi chuyện đều chuẩn như vậy, họ cứ để cô điều tra truy tìm tội phạm luôn, cần gì tới chức danh cảnh sát nữa!

Vị cảnh sát lấy lời khai cảm thấy mình thức khuya vô ích, nghe một thầy bói nói nhăng nói cuội thật là điên rồ.

Vị cảnh sát gõ gõ lên mặt bàn: "Đợi chúng tôi xác minh cô có bằng chứng ngoại phạm, loại bỏ nghi ngờ với cô, chúng tôi sẽ giao cô cho Cục dân cư. Cô nghỉ ngơi một lát, chúng tôi ghi xong lời khai, cô ký tên là có thể về trước. Hai ngày này đừng gây thêm rắc rối, nếu bị bắt, khi về nước sẽ bị tăng nặng hình phạt."

Tô Niệm Tinh không ngờ mình đã đưa ra hai ví dụ nhưng họ vẫn không tin, có phần luống cuống: "Tôi nói thật đấy. Nếu không tin, các anh có thể chọn một người bất kỳ đến đây, tôi đảm bảo có thể bói ra tương lai của người đó." - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng tყt.

Hai vị cảnh sát đã đứng dậy, một người định rời đi, người còn lại đang thu dọn hồ sơ, nghe cô nói vậy, bỗng nhiên hứng thú.

Vị cảnh sát hỏi cung ngồi xuống trước, "Nếu cô bói chính xác như vậy, hay là cô xem giúp tôi đi."

Tô Niệm Tinh gật đầu, "Được."

Vị cảnh sát hỏi cung tắt máy quay, vì đây không thể được sử dụng làm bằng chứng trước tòa, tránh để người khác chê cười.

Vị cảnh sát ghi chép cũng ngồi lại ghế, nhưng lần này anh ta không ghi chép nữa, mà dựa lưng vào ghế, nhíu mày quan sát Tô Niệm Tinh, dường như muốn xem cô đang giở trò gì.

Tô Niệm Tinh ra hiệu cho anh ta đưa tay ra, "Tôi giỏi xem tướng tay. Bà A Hương giỏi xem tướng mặt."

Vị cảnh sát hỏi cung giơ tay phải lên, Tô Niệm Tinh lắc đầu, "Đàn ông tay trái đại diện cho bản thân, tay phải đại diện cho vợ/chồng; phụ nữ tay trái đại diện cho vợ/chồng, tay phải đại diện cho bản thân."

Anh cảnh sát đưa tay trái ra, chiếc bàn hơi thấp, Tô Niệm Tinh muốn xem kỹ, phải cúi người, cô dùng hai tay giữ chặt lòng bàn tay anh ta để đảm bảo anh ta không cử động lung tung, sau đó tập trung nhìn vào vân tay của anh ta.

"Anh họ Trương, tên thật là Chính Bác, tên tiếng Anh là Bonroy, năm nay 28 tuổi, tuổi Hổ, tốt nghiệp Học viện Cảnh sát Hương Cảng. Anh chưa kết hôn, cha mẹ còn sống, năm sau là sinh nhật lần thứ 70 của ông nội anh, hôm đó gần như cả nhà đều có mặt, chỉ có chị gái là một người cuồng công việc, chị ấy có việc nên sẽ không đến được. Mẹ anh có một nốt ruồi ở trán..."

Cô chưa nói xong, anh ta đã rút tay lại, Trương Chính Bác khoanh tay dựa người về phía sau, mắt híp lại, giọng hơi cứng, "Điều tra tôi?"

Nếu Tô Niệm Tinh quen biết đối phương, chắc chắn sẽ nhận ra anh ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ, cô nhún vai, "Đây là những gì tôi tính ra được. Tướng tay có thể nhìn ra nhân duyên, gia đình, bệnh tật và vận mệnh của một người."

Trương Chính Bác có lẽ lần đầu tiên gặp phải người xem bói chính xác như vậy, cảm thấy nổi da gà.

Người đồng nghiệp bên cạnh anh ta lại hào hứng, "Xem giúp tôi với, xem tôi khi nào lấy vợ, sau khi kết hôn có thể sinh được mấy đứa con?"

Tô Niệm Tinh gật đầu, nghiêng người nhìn tay anh ta, "Anh tên Lâm Văn Vũ, biệt danh Đại Lâm, năm nay 26 tuổi, tám năm nữa anh mới có thể kết hôn. Vợ anh rất xinh đẹp, cô ấy là đồng nghiệp của anh."

Đại Lâm không biết nghĩ đến điều gì, trong mắt hiện lên vài phần ý cười, "Có phải là Thục Huệ không?"

...

Một vụ án mạng xảy ra ở khu vực Vịnh Đồng La, hơn nữa còn là thi thể nằm trên đường khiến người dân hoảng sợ, tổ trọng án cũng chịu áp lực rất lớn. Nhiều người dân kêu gọi họ nhanh chóng phá án.

72 giờ sau khi xảy ra án mạng là thời điểm mấu chốt để phá án, tổ trọng án A nhận nhiệm vụ không ai được về nhà ngủ, phải ở lại văn phòng tăng ca.

Hôm nay đi điều tra bên ngoài cả ngày, hỏi thăm những người quen biết nạn nhân, tổng cộng có vài chục lời khai, mãi mới có một tên xã hội đen tiết lộ nạn nhân từng đi xem bói, thầy bói khi đó đã đưa ra lời phán, nói rằng anh ta trong vòng ba ngày sẽ chết.

Cảnh sát dựa theo lời khai đó hỏi han một hồi, thăm do khắp nơi không ngừng nghỉ, biết được người phán lời đó là một cô gái trẻ, thường xuyên đến tìm bà A Hương và còn phụ giúp làm cá viên cho một quán bán hàng rong.

Sau mấy tiếng đồng hồ, họ mới tìm được mục tiêu rồi đưa người đến đồn cảnh sát.

Thanh tra Lương của đội trọng án ước lượng thời gian, đi đến phòng giám sát, nào ngờ ti vi mạch kín của phòng thẩm vấn đã tắt, chỉ có Quan Thục Huệ ở bên trong.

Thấy thanh tra đến, cô ấy vội đứng dậy giải thích: "Đại Phương và Moska đã đi tìm bà A Hương để lấy lời khai, người bị tình nghi được đưa về nói cả ngày hôm nay đều ở dưới cầu Nga Cảnh cầu phúc cho người ta."

Thanh tra Lương gật gật đầu, chỉ vào bên cạnh: "Bên trong đó có chuyện gì vậy? Tại sao lại tắt camera giám sát?"

Quan Thục Huệ hơi ngượng ngùng, cô ấy không thể nói với thanh tra Lương rằng hai người kia đang xem bói ở bên trong được.

Quan Thục Huệ vội chữa cháy: "Để tôi đi gọi họ ra nhé sếp?" ( truyện trên app t.y.t )

Thanh tra Lương nhìn Quan Thục Huệ chột dạ, cho rằng hai người kia thấy cô gái đại lục dễ ức hiếp nên dùng thủ đoạn đê tiện, chau mày, giơ tay ngăn cản đối phương: "Để tôi đi."

Thanh tra Lương đi vòng qua Quan Thục Huệ, mở khóa cửa gian phòng cách vách, nhìn tình hình bên trong, cả người anh sững sờ.

Chỉ thấy người bị tình nghi đang nắm tay Đại Lâm, nửa người Đại Lâm nghiêng ra ngoài, gần như muốn vượt qua bàn, giọng nói cũng cực kỳ dịu dàng. Trương Chính Bác, viên cảnh sát mà anh rất coi trọng ngồi đối diện hai người, không những không ngăn cản cấp dưới làm bậy, ngược lại còn khoanh tay với vẻ mặt xem kịch hay.

Nhận ra cửa mở, Đại Lâm và Trương Chính Bác giật mình, lập tức đứng dậy: "Sếp Lương!"

Thanh tra Lương tức giận đến mức xanh mặt, tay chỉ vào hai người: "Các cậu ra đây cho tôi!"

Đại Lâm và Trương Chính Bác không dám ho he gì, nhanh chóng ra khỏi phòng, đi theo thanh tra Lương đến văn phòng của anh. Quan Thục Huệ nhìn vào bên trong, thấy Tô Niệm Tinh mặt mũi ngây thơ vô tội, vẻ mặt cực kỳ phức tạp. Tuy Đại Lâm muốn có vợ đến phát điên, nhưng anh ta cũng không thể tán tỉnh với người bị tình nghi ở đồn cảnh sát chứ? Nếu truyền ra ngoài, đội trọng án A của họ sẽ thành cái gì?

Trong văn phòng thanh tra, thanh tra Lương mắng hai người như tát nước vào mặt: "Bên ngoài dân chúng hoang mang lo sợ, vụ án đã xảy ra 17 tiếng đồng hồ, các cậu còn rảnh rang ở đó tán tỉnh con gái? Mà còn là ở đồn cảnh sát? Các cậu coi đồn cảnh sát là hộp đêm à!"

Đại Lâm và Trương Chính Bác thừa dịp giải thích, đề cập đến chuyện Tô Niệm Tinh xem bói rất chuẩn.

Vốn tưởng thanh tra Lương sẽ ngạc nhiên, không ngờ anh lại mắng dữ hơn, họ không có cơ hội chen ngang. Đợi anh mắng xong, Trương Chính Bác sợ thanh tra Lương nghỉ ngơi một lúc lại mở miệng mắng tiếp, anh ta kiên quyết tự biện hộ: "Cô ấy xem thực sự rất chuẩn, tuy chuyện này hơi quái dị, nhưng cô ấy thật sự đoán ra hết lý lịch của chúng tôi."

"Các cậu là cảnh sát đã có thâm niên ở đội trọng án, cô ta hỏi thăm một chút là biết ngay đúng không? Các cậu đâu phải tiểu thư khuê các thời xưa chỉ ở trong nhà? Cô ta biết chuyện của các cậu thì có gì lạ? Các cậu cũng nói rồi, cô ta và bà A Hương quan hệ rất tốt, năm ngoái chúng ta nhận vụ án mất tích của con dâu và cháu gái bà A Hương. Biết đâu là bà A Hương nói cho cô ta?" Thanh tra Lương không những không tin, ngược lại còn tìm ra lập luận phản bác họ tin chuyện mê tín ở đồn cảnh sát: "Tôi biết vụ án này có thể liên quan đến thù hận giữa các băng đảng xã hội đen, các cậu không muốn điều tra, nhưng đến giờ chưa có chứng cứ chứng minh anh ta chết vì thù hằn giữa các phe, chúng ta phải điều tra theo vụ án mạng thông thường."

Trương Chính Bác nghĩ đến lời Tô Niệm Tinh nói trước đó: "Nhưng cô ấy đoán đúng ông nội tôi sắp tròn 70 tuổi, cô ấy đoán đúng chị tôi là người cuồng công việc, hôm đó sẽ vắng mặt trong tiệc thọ của ông."

"Sinh nhật 70 tuổi của ông nội anh là sang năm. Ý anh là chúng ta phải đợi đến sang năm xác định chị anh có thể tham dự tiệc thọ của ông nội anh hay không, rồi mới điều tra vụ án này?" Thanh tra Lương muốn chửi thề, "Não để đâu rồi. Không cần nữa à?"

Ánh mắt anh rơi vào Đại Lâm: "Còn cậu thì càng vô lý hơn, phải đợi 8 năm sau mới biết cô ta xem có chuẩn hay không?"

Đại Lâm xấu hổ cúi đầu, điểm này họ không nghĩ tới.

Thanh tra Lương thấy họ cúi đầu nhận lỗi, thái độ không tệ, cuối cùng cũng rủ lòng từ bi: "Về tiếp tục điều tra vụ án, xác định cô ta không có hiềm nghi thì thả người. Đợi điều tra xong vụ án, thì thông báo cho Cục quản lý dân cư."

Ba tiếng sau, Tô Niệm Tinh đang ngủ mê mệt trong phòng lấy lời khai được thông báo ký biên bản xong có thể đi.

Tô Niệm Tinh xoa xoa bên mặt vì ngủ say mà có một vệt hằn dài, ngáp một cái: "Mọi người đã điều tra ra hung thủ giết người là ai rồi à?"

Không thể nào? Cô còn chưa nói cho họ hung thủ trông như thế nào mà.

Quan Thục Huệ lắc đầu: "Không có. Nhưng nghi ngờ với cô đã được giải trừ rồi, mau về ngủ đi."

Tô Niệm Tinh mù mờ, ra ngoài ký tên.

Thanh tra Lương từ văn phòng đi ra, bảo mọi người về ngủ trước, sáng mai tiếp tục điều tra.

Bên ngoài đã rất muộn, taxi rất ít, hơn nữa cho dù có taxi, Tô Niệm Tinh cũng không nỡ tiêu tiền, cô nhìn Trương Chính Bác: "Cảnh sát Trương, anh có thể đưa tôi về được không?"

Những người khác trong đội trọng án đều nhìn sang, Trương Chính Bác ngượng ngùng vô cùng, rất muốn mở miệng từ chối, nhưng chưa kịp mở miệng, Tô Niệm Tinh lại bổ sung thêm một câu: "Tôi có chuyện muốn nói với anh."

Quan Thục Huệ biết chuyện hai người bị Thanh tra Lương mắng, lo lắng họ lại bị mắng nữa nên thăm dò hỏi: "Cô không định xem bói cho anh ta nữa chứ?"

Tô Niệm Tinh lắc đầu: "Không phải. Trước đó tôi xem bói cho các anh, theo quy định trong nghề của chúng tôi, các anh phải trả tiền quẻ cho tôi. Tôi cũng là vì tốt cho các anh thôi, tiền bạc phân minh, các anh sẽ không bị dính luật nhân quả."

Mọi người nhìn nhau. Chà, dám chạy đến sở cảnh sát để làm ăn cơ đấy?

Quan Thục Huệ càng cười sặc sụa, chỉ vào Đại Lâm mắng: "Bỏ tiền ra để bị mắng! Anh giỏi thật đấy."

Đại Lâm nhìn Thanh tra Lương, ý tứ rất rõ ràng: Tiền này có được hoàn lại không?

Đối phương hừ một tiếng: "Bói toán không thuộc phạm vi công việc, các cậu tự chịu trách nhiệm."

"Bị một vố cho họ biết, đi làm không tập trung dám xem bói trong giờ làm việc, đáng đời phải mất tiền."

Đại Lâm đành chịu, lấy tiền từ trong túi ra.

Tô Niệm Tinh lấy năm mươi đồng.

Trương Chính Bác lấy ví ra, cũng định đưa năm mươi đồng cho Tô Niệm Tinh, nhưng cô lại lắc đầu: "Không. Anh giàu hơn anh ta, phải một trăm."

Mọi người lại cười thầm, nếu không phải vì có thanh tra Lương ở đó, chắc họ đã cười thành tiếng.

Trương Chính Bác vừa tức vừa buồn cười, nhưng vẫn đưa cho cô tờ một trăm.

Tô Niệm Tinh lại đưa 150 đồng cho anh ta: "Anh tiện đường đưa tôi về, đây là tiền xe."

Mọi người lại ngạc nhiên, cô gái này chắc không mang tiền, nên dùng cách này để về nhà? Cô ta nghĩ ra được cách hay đấy.

Trương Chính Bác đẩy tiền lại: "Không cần đâu. Muộn thế này rồi, cô gái như cô về nhà một mình thì không an toàn. Tôi tiện đường đưa cô về cũng là điều nên làm."

Tô Niệm Tinh suy nghĩ một chút: "Anh không lấy tiền, vậy tôi bói cho anh thêm một lần nữa, coi như huề nhé."

Trương Chính Bác thấy sắc mặt sếp Lương nhà mình không ổn, sợ bị mắng, vội vàng cầm áo khoác trên lưng ghế, nói với cô: "Đi nhanh thôi. Chậm trễ thêm nữa trời sắp sáng mất."

Tô Niệm Tinh đợi anh ta một lúc ở cửa, anh ta lái xe đến, cô ngồi vào ghế phụ, xe chạy được vài trăm mét, cô mới lặp lại câu hỏi lúc nãy: "Được rồi, sếp của anh không có đây. Để tôi bói cho anh thêm lần nữa nhé."

Trương Chính Bác nghĩ thầm, cô gái này chắc không muốn nợ tiền anh, nên gật đầu miễn cưỡng: "Được, vậy cô bói xem kẻ giết Lâm Uy Hổ có những đặc điểm gì nhé?"

Tô Niệm Tinh cuối cùng cũng cười, cuối cùng cũng hỏi đúng chỗ rồi.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play