"Nương, sao người lại hỏi A Từ?" Lục Triều Triều chớp chớp mắt, tò mò nhìn bà.
Tim Hứa Thời Vân lỡ một nhịp, bà vội vàng che giấu suy nghĩ trong lòng, mỉm cười đáp: "Nương thấy tuổi của Từ Mộ cũng không còn nhỏ nữa, vậy mà vẫn một thân một mình theo con, nên tính xem có cô nương nào thích hợp, nhờ người để ý giùm hắn một chút…"
Lục Triều Triều bật cười, giọng điệu thản nhiên: "Vậy thì y phải đa tạ nương thật nhiều rồi."
Hai mẫu nữ nằm trên giường thì thầm trò chuyện hồi lâu, bao nhiêu nỗi lo âu và tuyệt vọng trong sáu năm qua của Hứa Thời Vân, lúc này cũng dần dần được xoa dịu.
Nữ nhi của bà, bé con lanh lợi hoạt bát ngày nào, cuối cùng cũng đã trở về bên cạnh bà.
Tất cả những điều này, cứ như một giấc mộng.
Cho đến khi Lục Triều Triều dần chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đặn, Hứa Thời Vân vẫn chưa muốn nhắm mắt. Bà chăm chú ngắm nhìn nữ nhi của mình, ánh mắt dịu dàng nhưng cũng đầy cố chấp, cứ thế nhìn mãi, không nỡ dời đi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play