Mọi người đều im lặng nhìn chằm chằm.
Mắt thấy nàng lần lượt kéo từng vắt mì ra từ… mông gà…
Vốn dĩ trong lòng đang dâng trào cảm giác chua xót, Lục Chính Việt bỗng nhiên siết chặt nắm tay, đưa lên che môi, húng hắng ho khan: “Khụ… thật ra, ta vẫn chưa thấy đói lắm.”
“Tam đệ cả ngày đều bận rộn dạy dỗ học trò, là người hao tâm tổn sức nhất. Hay là để phần của ta cho tam đệ ăn đi.”
“Nào, múc thêm cho tam thúc của con một bát. Không cần lấy phần cho phụ thân đâu.”
“Phụ thân còn chưa đói.” Lục Chính Việt cười gượng, sắc mặt trắng bệch, ta thực sự cảm ơn con… cái món mì này đúng là nuốt không trôi.
“Có hết, có hết! Phụ thân! Cả nhà đều có phần, không ai phải tranh giành của ai hết!” Lục Xán Xán sốt sắng, vội vàng bảo nha hoàn dọn bát đũa cho phụ thân, sau đó nhanh nhẹn xới một bát đầy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play