“Chốn quê nghèo, không thể sánh với nơi thành thị phồn hoa, để cô nương phải chịu thiệt thòi rồi. Mong cô đừng chê bai… Con đường này là vì biết cô nương sẽ đến, nên bọn ta đã đặc biệt lấp phẳng lại đấy.”
Lời nói của người phụ nữ khiến Nguyên Quân có chút lúng túng, nàng đành bất lực quay sang Lục Triều Triều khẽ lắc đầu, rồi theo người phụ nữ bước vào làng.
“Lan Chi nói, dù ngài là chủ tử, nhưng ngài vẫn luôn chiếu cố và chăm sóc cho nàng. Trong lòng nàng luôn ghi nhớ điều đó…”
“Ngày mai là lễ thành hôn, nếu ngài không đến, sợ rằng nàng sẽ nhất quyết hoãn hôn lễ.” Người phụ nữ nhìn thì trông chất phác nhưng lời nói của bà ta lại càng khiến Nguyên Quân thêm phần áy náy, chẳng nỡ mở miệng nói muốn rời đi.
Nàng chưa từng đi đường núi, e rằng hôm nay đôi chân của nàng đã rướm máu rồi.
Người phụ nữ kéo nhẹ tay áo Nguyên Quân, hạ giọng hỏi: “Vị cô nương này là ai?” Ánh mắt bà ta hướng về phía Lục Triều Triều đầy vẻ kinh diễm, nhưng cũng xen lẫn sự dò xét, tính toán.
Vẻ đẹp này thật sự quá đỗi nổi bật.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT