Khi Hứa Thời Vân trở về phủ, Dung Triệt đã chờ sẵn ở cổng.
Ông trước tiên bế Xán Xán xuống xe, sau đó mới đỡ Vân Nương bước xuống.
“Hội chùa hôm nay có náo nhiệt không? Nàng có… vào miếu dâng hương chứ?” Dung Triệt làm bộ như vô tình hỏi.
Hứa Thời Vân vừa dắt Xán Xán bước lên bậc thềm vừa nói: “Trong miếu đông nghịt người, làm sao vào được. Ta chỉ đi loanh quanh gần đó thôi. Xán Xán lại nghịch ngợm, ta không dám nấn ná lâu, nên về phủ sớm. Lần sau rảnh rỗi, chúng ta cùng đi.” Bà cười nhẹ, giọng điệu không có chút gì khác lạ.
Nghe vậy, Dung Triệt mới yên tâm.
“Thiện Thiện đã tan học chưa?”
“Đứa trẻ này dạo gần đây rất ngoan ngoãn, không khiến ai phải phiền lòng chút nào.” Dung Triệt chỉ mỉm cười, nhưng tận sâu trong lòng ông hiểu rõ, cái ngày Triều Triều hiến tế đã để lại ảnh hưởng sâu sắc, không chỉ với ông mà còn với Thiện Thiện. Nếu có thể, ông thà rằng Thiện Thiện vẫn giữ dáng vẻ nghịch ngợm, ngây thơ như trước.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT