“Có lẽ Chíp Chíp đã làm gì sai, nên phụ thân mới không cần Chíp Chíp nữa…”
Vừa nói, khóe mắt của cô bé đã đọng đầy những giọt nước, lời nói ngây thơ nhưng như lưỡi dao cứa vào lòng Chúc Mặc, khiến hắn chìm trong nỗi ân hận, cả người lạnh toát, tay chân luống cuống không biết phải làm gì.
“Chíp Chíp không sai, là phụ thân… là phụ thân của con sai rồi. Chíp Chíp và Cương Nhi đều là những đứa trẻ ngoan. Sai là ở phụ thân của con, hắn là một tội nhân.” Giọng Chúc Mặc run rẩy, hắn gần như không thể ngẩng đầu lên được.
Phượng Chíp Chíp dùng tay che mắt, bờ vai khẽ run rẩy, rồi cùng huynh trưởng lặng lẽ rời đi trong vẻ thất vọng.
Nhìn theo bóng dáng hai đứa trẻ đi xa, hắn không chớp mắt lấy một lần, trông chẳng khác gì một lão nhân cô quạnh, trống rỗng.
Lên đến núi, Phượng Cương cau mặt, trầm giọng hỏi: “Sao muội lại đùa cợt với hắn?”
“Huynh muốn nhận hắn sao?” Phượng Chíp Chíp bĩu môi, chau đôi mày nhỏ nhắn, quay đầu nhìn ca ca.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play