“Nương ơi, sao trời vẫn chưa sáng vậy?”
“Xán Xán đã ngủ hai giấc rồi mà trời vẫn chưa sáng…”
Xán Xán nép trong lòng mẫu thân, giọng nói còn chưa sõi, ngắc ngứ hỏi.
Ôn thị ôm nữ nhi vào lòng, đôi mắt hoe đỏ.
“Sao cô cô còn chưa về nhà? Xán Xán nhớ cô cô…”
Ôn Ninh không biết phải giải thích thế nào với nữ nhi, chỉ ôm chặt nàng, bước từng bước nặng nề về phía linh đường.
Khắp Lục gia treo đầy đèn lồng trắng, ánh sáng từ chúng chiếu rọi cả phủ, sáng như ban ngày.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play