Khi Tuyên Bình Đế vội vã dẫn Dung Triệt đến nơi, máu và bụi bẩn trên người Lục Triều Triều đã được lau sạch sẽ. Có người cẩn thận chải lại mái tóc rối bù của nàng, thậm chí còn cài một bông hoa nhỏ lên tóc nàng.
Chiếc váy dơ bẩn trên người nàng vì bị cột sáng xuyên qua ngực và tay chân nên không thể thay mới hay tắm rửa nên có người đành dùng một bộ y phục mới để khoác lên người nàng.
Những vết thương dày đặc trên cơ thể nàng được rắc đầy một lớp bột thuốc trắng – loại thuốc trị thương thông dụng trong nhân gian.
Trời lúc này mưa phùn lất phất, không khí se lạnh. Có người đứng bên ngoài cả đêm, giơ tay căng dù để che cho nàng khỏi dính mưa.
“Công chúa, người uống chút nước đi. Đây là nhân sâm rừng mà phụ thân ta tìm được từ nhiều năm trước, vẫn luôn giữ lại làm gia bảo, không nỡ bán.” Ngày đó khi nhà họ phân chia gia sản, cả gia đình đã tranh cãi gay gắt vì củ nhân sâm này. Lão gia tử thậm chí còn suýt đánh chết nhi tử nhà mình để bảo vệ nó, không cho phép ai động vào.
Hôm nay, chính ông lại tự tay mang nhân sâm ra, kêu bà lão nhà mình nấu thuốc suốt đêm để dâng lên công chúa.
“Hôm nay chúng ta đã sắc nó thành thuốc, mong người uống vài ngụm để không phụ tấm lòng cả nhà bọn ta.” Người đàn ông cầm dù, người vợ cẩn thận bưng bát thuốc, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT