“Theo như giả thuyết của em, có phải món đồ mà bọn chúng nhắm tới cũng chính là món đồ mà ba gã đàn ông Đại Lục nhắm tới không?”
“!” Gia Di nghe Phương Trấn Nhạc nói, hơi thở trở nên gấp gáp hơn: “Có thể lắm! Ông cụ Hồ chuẩn bị ngày chín này sẽ đưa đồ cho Đại Lục, ông cụ ấy nói đồ cổ như thế này cũng chỉ là để thưởng thức mà thôi, thay vì để trong nhà rước nhiều rắc rối còn không bằng quyên tặng cho viện bảo tàng trong nước cất giữ, để càng có nhiều người tới chiêm ngưỡng… Đại Lục cũng đã liên hệ với ông cụ ấy xong rồi. Anh Nhạc, liệu có điều tra được thời gian Tom Trương hành động không, tin tức cụ thể hơn nữa?”
“Anh đi hỏi thăm tình hình, em đợi tin tức của anh.” Phương Trấn Nhạc quả quyết nói, sau khi nghe thấy Gia Di ừ một tiếng, ngay trước khi cô cúp máy, anh nhanh chóng hỏi thăm: “Có phải em không ngủ cả đêm không?”
“À… Đúng thế!”
“Em đi ngủ một giấc đi.” Phương Trấn Nhạc khẩn thiết nói.
“Vâng…” Gia Di hít một hơi thật sâu, cô ngẩng đầu nhìn những tia sáng lờ mờ hiện lên ở đằng Đông.
Sau khi cúp điện thoại, cô hít một hơi thật sâu, sương sớm ẩm ướt, mát mẻ, khiến cô không tự giác giật mình một cái.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play