Không nói đến Tưởng Tụng có cách nào đáp lại lời nói của Quan Hành hay không, Tần Mạn đã bước ra khỏi phòng hóa trang rồi.
Cô ấy mặc một chiếc váy đỏ thắm, đuôi váy sau lưng kéo dài trên mặt đất phối hợp cùng với trang phục của Cung Du cực kỳ xứng đôi, nhân viên thực sự cúi đầu nâng váy cho Tần Mạn giống như tỳ nữ hầu hạ chủ nhân thời cổ đại, lo lắng những chi tiết nhỏ này nếu xử lý không khéo sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của nữ diễn viên trong lúc quay phim.
Nhưng Tần Mạn không phải là loại người như vậy, cô ấy quay người lại lễ phép cảm ơn rồi nhận lại mép váy từ tay họ, sau đó đi về phía Tống Thiên Minh.
“Ôi, Mạn Mạn, sao cô không nhờ nhân viên giúp đỡ cô, đây là chúng tôi lơ là nhiệm vụ...”
Tống Thiên Minh nhìn thấy Tần Mạn tự tay cầm váy đi ra ngoài, vội vàng chạy về phía cô ấy.
Vì là đàn ông, hơn nữa ông cũng là một đạo diễn dễ bị nói nhiều nên Tống Thiên Minh biết không thể tùy tiện tiếp xúc với các nữ nghệ sĩ. Vì thế nên đã đưa hờ hai tay ra sau Tần Mạn để tránh cho cô ấy bị trượt chân ngã xuống.
Tưởng Tụng đối với bộ dạng chân chó của Tống Thiên Minh mười phần khịt mũi coi thường, thậm chí còn phát ra một tiếng ‘hừ’ chế nhạo.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT