Tạ Kim Tịch bị hai người dân làng theo dõi nên anh chỉ có thể quay lại Tạ gia, gõ cửa kể lại cho cha nghe chuyện xảy ra ở từ đường.
Một người dân làng đi theo đứng lên nói: “Chú Tạ, dì Tạ, hai người đi qua xem xem, nếu không thi thể sẽ không thể hạ xuống mà chôn được.”
Mẹ Tạ thở dài một hơi, trên khuôn mặt khô héo thêm chút ủ rũ, lẩm bẩm: “Quả nhiên, bao nhiêu năm trôi qua, cô ta vẫn còn oán hận, đến bao giờ mới hết…”
Cha Tạ đưa tay vỗ nhẹ vào mu bàn tay mẹ Tạ nói: “Đi thôi, chúng ta mau đi.”
Sau đó Tạ Kim Tịch cùng cha Tạ mẹ Tạ và hai người dân làng trở về từ đường Phong Gia, lúc này người Phong Gia cũng đã đến.
Cánh cửa từ đường mở ra, mọi người bước vào và tụ tập dưới gốc cây.
Tạ Kim Tịch đưa mắt nhìn qua Phong Gia, Phong Lão Gia, Phong lão phu nhân và quản gia, những người này anh đều đã gặp qua. Người đáng chú ý duy nhất là một cô gái trẻ với biểu cảm thờ ơ như một tác phẩm điêu khắc băng, mặc áo sơ mi trắng và váy đen, trông giống như một nữ sinh trong bức ảnh cũ, ngoài những người đến từ Phong Gia còn có hơn mười người hầu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT