Được Mộ Kiêu Dương dẫn đường, cả hai dừng lại ở quầy lễ tân. Mộ Kiêu Dương ký tên vào một loạt văn kiện và giao nộp vũ khí mang theo bên mình. Trên thực tế, đó là một con dao găm để tự vệ.

Tiêu Điềm Tâm vô tình nhìn thấy một góc của văn kiện, cô thấy chữ ký của anh là ‘Shaw’.

Shaw, sói xám?

Không phải là Tom sao?

Cô mím môi. Tiêu Điềm Tâm không nói gì mà lặng lẽ đặt ba lô và túi xách của mình lên bàn và chấp nhận yêu cầu kiểm tra như vừa rồi.

Khi Mộ Kiêu Dương vừa cụp mi xuống, anh đã lập tức nhìn thấy phản ứng của cô. Anh muốn giải thích với cô, muốn nói cho cô biết rằng anh là Mộ Kiêu Dương nhưng anh biết bây giờ không phải là lúc.

Không sao! Chỉ cần chịu đựng thêm một chút nữa thôi, anh sẽ nói chuyện thẳng thắn với cô vào bữa trưa ngày hôm nay.

“Có chuyện gì thì cứ việc kêu lớn lên.” Cảnh sát mở một cánh cửa sắt khác ra, nói: “Hoàng Thiến đang ở bên trong.”

Hoàng Thiến là phạm nhân mà Mộ Kiêu Dương muốn đến thăm.

Tiêu Điềm Tâm vừa đi vừa nhìn xung quanh và ngẫm nghĩ. Suốt chặng đường đi, bọn họ đã đi qua vô số cánh cửa sắt. Nhà tù này nằm trên một hòn đảo nhỏ ở trên biển, nó hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài và tất cả các tù nhân ở đây đều đang chờ nhận án tử hoặc tù chung thân vì bọn họ đều là những tên tội phạm hung tàn.

Mộ Kiêu Dương có đôi chân cao nên sải chân của anh cũng rất dài, Tiêu Điềm Tâm phải cố gắng hết sức mới có thể theo kịp bước chân anh. Tiêu Điềm Tâm đột nhiên dừng lại, nói: “Năm năm trước, người ngồi trên chiếc máy bay tư nhân bay từ Sheffield đến London là anh đúng không, giáo sư Mộ?”

Mộ Kiêu Dương dừng lại, người đó là giáo sư Mộ chứ không phải là anh. Tiêu Điềm Tâm lại chỉ nhận ra giáo sư Mộ với bộ râu rậm rạp. Anh biết rằng Tiêu Điềm Tâm chắc chắn sẽ tức giận dù cho anh nói ‘phải’ hay ‘không phải’.

“Sao lúc đó anh rời đi mà không thèm nói cho tôi biết?”. Tiêu Điềm Tâm không quay đầu bỏ đi, bóng hình nhỏ nhắn của cô in dấu trong hành lang tối tăm của nhà tù: “Anh đang sợ hãi về điều gì vậy?”. Tiêu Điềm Tâm nhướng mày, mím môi lại. Cô ngước khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên nhìn anh, bờ môi đỏ mọng không ngừng mấp máy: “Anh sẽ không để cho tôi may một bộ âu phục cho anh một cách đơn giản như vậy được, hôm nay anh còn đưa tôi tới ngục giam này nữa.”

“Tôi sẽ giải thích rõ ràng tất cả những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua cho em nghe.” Hai hàng lông mi của anh run lên, đôi mắt đen láy dường như sâu thẳm không nhìn thấy đáy. Con ngươi xinh đẹp trong đôi mắt ấy vừa đen vừa trong sáng, giống hệt như một viên ngọc vừa được vớt từ đáy hồ lên. Ngay cả trong một nơi tối tăm như vậy, viên ngọc đen ấy vẫn tỏa sáng rực rỡ một cách động lòng người.

Anh nắm lấy ống tay áo cô, do dự một lúc lâu mới đưa đầu ngón tay chạm vào ngón út của Tiêu Điềm Tâm. Anh nắm lấy tay cô một cách nhẹ nhàng sau đó buông ra.

Cảm giác ấy vừa lạ lại vừa quen khiến cho Tiêu Điềm Tâm cảm thấy khá khó chịu. Cô cố hết sức nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đưa đôi mắt to tròn mang đầy vẻ vô tội nhìn chằm chằm vào anh. Tiêu Điềm Tâm cắn chặt môi, gương mặt cô đã trở nên đỏ bừng.

Mộ Kiêu Dương cười cười, anh đưa tay đặt lên đầu cô và nhẹ nhàng xoa xoa.

“Lát nữa em hãy giúp tôi thu hút sự chú ý của Hoàng Thiên, anh ta có tính cảnh giác khá cao nên tôi không thể moi được bất cứ thông tin gì có giá trị khi tôi đi một mình. Nếu có em ở đây và hỗ trợ tôi, có lẽ chúng ta sẽ moi được một số thông tin hữu ích. Em từng là cảnh sát nên em biết nên làm thế nào.” Nói xong, Mộ Kiêu Dương nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô và đi về phía phòng thẩm vấn ở bên trong cùng. - bản chuyển ngữ được đăng tải duy nhất tại nền tảng t-y-t, đọc chương mới nhất tại t-y-t

Đây không phải là phòng giam của Hoàng Thiên mà là một phòng thẩm vấn khá rộng, có cửa sổ. Đây phòng thẩm vấn duy nhất ở đây có ánh nắng chiếu vào.

Hoàng Thiên đang được áp giải từ phòng giam đến phòng thẩm vấn này.

Khi Hoàng Thiên nhìn thấy Tiêu Điềm Tâm với một âu phục màu vàng mật, đôi mắt của anh ta bỗng nhiên sáng lên nhưng vẫn có chút ngạc nhiên.

Tất cả những biểu cảm của Hoàng Thiên đều không thể nào lọt khỏi tầm mắt của Mộ Kiêu Dương.

Nhìn thấy người khác giới, Hoàng Thiên không nói thêm lời nào mà vẫn tiếp tục nhìn cô và phớt lờ đi Mộ Kiêu Dương với thân hình cao lớn đang đứng bên cạnh cô.

Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh ta, Tiêu Điềm Tâm không thèm tránh né mà còn cười rất tươi, nói: “Xin chào ngài Hoàng.”

Hoàng Thiên ngơ người ra trong giây lát, sau đó khóe miệng anh ta cong lên khiến cho khuôn mặt thanh tú bỗng nhiên trở nên mềm mại hơn. Hoàng Thiên khẽ mỉm cười: “Chào cô.”

Anh ta nhẹ nhàng di chuyển cơ thể rồi nghiêng người về phía Tiêu Điềm Tâm đang đứng trước bàn. Hoàng Thiên nhìn cô không rời mắt, đột nhiên nói:”Vị tiểu thư xinh đẹp này, cô can đảm thật đấy”

Tiêu Điềm Tâm chỉ cười lịch sự và không đáp lại anh ta.

Mộ Kiêu Dương nói với người canh cửa: “Vị cảnh sát này, anh hãy cởi còng tay của Hoàng Thiên ra đi. Tôi hy vọng rằng cuộc thẩm vấn của chúng tôi vào lần này có thể được tiến hành trong trạng thái thoải mái và dễ chịu hơn. Hôm nay, chúng tôi chỉ là một vị khách của anh ta.”

Tiêu Điềm Tâm bình tĩnh sắp xếp những vật dụng trong túi của mình và giúp Mộ Kiêu Dương phân loại lại từng loại tài liệu. Tài liệu và bút ghi âm đều đã được đặt vào trong túi xách, chúng nhanh chóng được đặt lên bàn. Hai người đều ngầm hiểu ý nhau.

Mộ Kiêu Dương cụp mắt xuống, anh đảo mắt và mỉm cười với cô.

Thật sự rất dịu dàng.

Cảnh sát canh cửa nhìn hai người họ với ánh mắt như nhìn đang thấy ma. Cuối cùng, anh ta vẫn mở cửa sắt bước vào rồi cởi còng chân cho Hoàng Thiên ra và cảnh cáo: “Anh ta có thể giết chết một người cảnh sát bắt giữ mình chỉ bằng một tay, nếu có hậu quả gì thì anh tự mình giải quyết.” Đang nói, vị cảnh sát vẫn không quên liếc nhìn sang cô gái xinh xắn vẫn luôn ở bên cạnh anh.

Theo yêu cầu của Mộ Kiêu Dương, cảnh sát sẽ đứng ở cửa cách phòng thẩm vấn xa hơn. Tuy cách nhau bảy, tám mét nhưng những thanh sắt trên cách cửa rất mảnh nên bọn họ vẫn có thể nhìn thấy nhau.

Hoàng Thiên cười cười rồi ngồi xuống.

Anh ta vẫn còn đeo còng tay, nhấc lên lắc lắc trước mặt Mộ Kiêu Dương, nói: “Chỉ trong vòng ba mươi giây, tôi có thể đưa tay bóp chết anh trong khi tay tôi vẫn đang bị còng và dù cho anh đây cao hơn tôi nhiều.”

Mộ Kiêu Dương khẽ mỉm cười, anh lịch sự ngồi xuống và nói: “Tôi không nghi ngờ anh đâu.” Ngừng một chút, anh nói tiếp: “Xin lỗi, tôi bị cảm nên phải đeo khẩu trang và mong anh đừng để ý.” Có mặt người khác giới ở đây, Hoàng Thiên đột nhiên trở nên lo lắng hơn so với những lần gặp trước vì anh ta đang háo hức để thể hiện trước mặt cô.

Giọng nói của Mộ Kiêu Dương vẫn luôn bình tĩnh nhưng không hề thờ ơ. Anh không mang theo sự sắc bén như khi điều tra hiện trường vụ án trước đó. Tiêu Điềm Tâm lại liếc nhìn anh và nói: "Giáo sư Mộ, anh hãy tiếp tục đi. Tôi sẽ sửa bản thảo thiết kế quần áo theo phong thái của anh sau đó sẽ tiến hành may cho anh ngay.". Sau đó, cô quay sang Hoàng Thiên và cười nói: "Xin lỗi vì đã làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai người."

Cả Mộ Kiêu Dương và Tiêu Điềm Tâm đều dành một sự tôn trọng nhất định cho Hoàng Thiên.

Trước mắt Hoàng Thiên bỗng tối sầm lại, anh ta lập tức ngừng nói và sắc mặt bỗng trở nên u ám tỏ vẻ không vui.

Sau khi chỉnh lại quần áo xong, anh cởi một chiếc cúc của áo gió ra. Mộ Kiêu Dương cũng không vội đặt câu hỏi, anh mở mục cần tìm ra và để lộ một vài bức ảnh. Anh khẽ liếc nhìn Hoàng Thiên sau đó đóng tập tài liệu lại, nói: "Anh không phiền nếu tôi ghi âm lại chứ? Đừng lo lắng, nó sẽ không bị tiết lộ cho bất kỳ ai đâu và nó cũng sẽ không gây bất lợi cho anh. Lát nữa, nếu tôi không hỏi đến thì anh đừng trả lời để tránh bị người khác nắm thóp.”

Tiêu Điềm Tâm đang viết vẽ bỗng nhiên dừng lại, khóe miệng cô hơi hơi nhếch lên tạo thành một đường cong. Giáo sư Mộ này là một bậc thầy trong việc tấn công tâm trí. Cô lại nhìn sang giáo sư Mộ, anh không chỉ cao mà còn có thân hình cân đối, đường nét cơ thể tràn đầy sức sống và mạnh mẽ và hắn không phải là người dễ đối phó. Về điểm này, Hoàng Thiên đã hoàn toàn nhầm lẫn.

Không hiểu sao, cô vươn bàn tay nhỏ bé của mình ấn vào cánh tay của giáo sư Mộ. Ngón cái, ngón trỏ và ngón áp út chụm vào nhau, cô nhéo nhẹ vào cánh tay và cổ tay anh một cái. Giống như trong tưởng tượng, cánh tay của anh tràn đầy sinh lực và từng mạch máu đều đang căng thẳng. Cô là một nhà thiết kế thời trang và cô đã quen với việc nhìn thấy tất cả những người mẫu nam thử đồ, cô có thể tưởng tượng được rằng cơ thể ở bên dưới làn da này của Giáo sư Mộ cực kỳ cường tráng và mạnh mẽ.

Mộ Kiêu Dương cụp mi xuống liếc nhìn cổ tay trắng nõn thon gọn của cô, mười ngón tay thon dài trắng nõn như ngọc và chúng đều hồng hào khỏe mạnh. Cô không sơn móng tay nên lại càng khiến cho các đầu ngón tay sạch sẽ và xinh đẹp hơn. Ánh mắt anh luôn nhìn về phía cô. Cô ngước mắt lên, tầm mắt cô lập tức đặt đúng vào gương mặt thanh tú của anh. Đôi mắt thật to tròn và sáng Tiêu Điềm Tâm cứ nhìn chằm chằm vào cánh tay anh. Anh cười cười, nói: "Mặt của em đỏ lên hết rồi kìa."

‘Vèo’ một tiếng, cô vội vàng rút tay lại: “Tôi chỉ sờ xem cổ tay anh to đến đâu thôi, tôi cần làm làm khuy măng sét nên phải đo cho đúng kích cỡ. Chỉ có nghiên cứu rõ từng chi tiết mới thể hiện được sự tỉ mỉ của một nhà thiết kế.”

Giáo sư Mộ cởi khuy áo cổ tay của anh ra và đặt tay nhẹ xuống ở trước mặt cô, để cô chạm vào rồi bình tĩnh nói: "Chìa khóa để phá án cũng chính là chi tiết này."

“Ừm.” Tiêu Điềm Tâm ừ một tiếng, gật đầu.

Hoàng Thiên đưa hai tay lên ôm lấy sau gáy, anh ta ngửa người ra sau và yên lặng nhìn hai người bọn họ với tư thế lười biếng cùng gương mặt rất thoải mái. Một lúc lâu sau, anh ta mới chịu nói tiếp: "Các người muốn sao cũng được. Tôi đã bị kết án tử hình nên thêm vào vài tội cũng không sao."

Trái tim cô khẽ run lên và càng đập dữ dội hơn. Tiêu Điềm Tâm thầm nghĩ rằng kỹ năng phân tích và nắm bắt tâm lý của giáo sư Mộ thật sự rất thành công. Tội nhân này đã bằng lòng trả lời lại.

Những bức ảnh trong tập tài liệu vừa rồi là năm vụ án giết người do Hoàng Thiên gây ra, anh ta chỉ cần liếc mắt một, máu trong người anh ta đã sôi sùng sục cả lên. Cảm giác giống như mình được trở lại hiện trường vụ án, anh ta vô cùng phấn khích cả về thể chất lẫn lý trí.

Nói cách khác, anh ta cảm thấy rằng điều này thật tuyệt!

Mộ Kiêu Dương khẽ mỉm cười, anh dùng đầu ngón tay sờ sờ lên chồng tài liệu. Quả nhiên, ánh mắt của Hoàng Thiên bỗng lướt qua đầu ngón tay anh, như thể anh ta đang tìm kiếm thêm một vài bức ảnh giống như vừa nãy.

“Hãy kể cho tôi nghe về thời thơ ấu của anh đi!”. Giọng Mộ Kiêu Dương dần dần chậm lại, từng bước thuyết phục anh ta.

Giọng nói của anh trầm ấm và mang đầy sự trấn an. Hiện tại, anh đang nói chậm rãi như thế này lại càng khiến cho giọng nói ấy trở nên êm dịu hơn giống như tiếng đàn Cello du dương dưới ánh trăng dịu dàng.

Hoàng Thiên nhắm mắt lại như thể đang tận hưởng bầu không khí này: "Thời thơ ấu của tôi sao? Tuổi thơ của tôi không phải lo lắng về cái ăn cái mặc vì gia đình tôi khá giàu có. Thật sự cũng không có gì đáng nói."

“Có chứ.” Mộ Kiêu Dương nghiêm túc nhìn anh ta, trên môi vẫn mang theo nụ cười: “Còn chuyện của mẹ anh thì sao? Sao anh không nói cho tôi biết? Anh thật sự hận bà ấy và ước gì có thể nhét thứ gì đó vào miệng bà ấy rồi bịt kín nó lại khiến cho bà ấy mãi mãi không thể phát ra được bất cứ âm thanh gì. Ồ, chính anh đã làm điều đó mà. Anh đã nhét một con dao vào họng bà ấy, anh đã rạch nát lưỡi, cổ họng cùng dây thanh quản của bà ấy đấy."

Anh muốn Hoàng Thiên tưởng tượng lại từng chút một những chuyện đã xảy ra nhưng anh ta chỉ mỉm cười.

Rõ ràng anh đang nói về một điều kỳ dị như vậy nhưng Hoàng Thiên - người đã gần bốn mươi tuổi lại cười tươi như một đứa trẻ.

Mặc dù nụ cười đó thuần khiết đến như vậy nhưng nó mang lại cho người chứng kiến cảm giác rùng rợn hơn bao giờ hết.

Đây là sự ảo tưởng của Hoàng Thiên rằng anh ta là thợ săn giỏi nhất nên chắc chắn sẽ hiểu con mồi của mình đang nghĩ gì.

Tiêu Điềm Tâm bất giác nhíu mày.

Mộ Kiêu Dương cũng cảm nhận được, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô đang đặt bên dưới gầm bàn.

Lòng bàn tay anh thật sự rất ấm áp.

Tiêu Điềm Tâm chỉ có thể thở dài, không ngờ những suy nghĩ của anh ta lại... biến thái đến như vậy!

Bởi vì anh ta đã hoàn toàn đặt mình vào góc độ của một kẻ sát nhân để suy nghĩ. Lúc này, anh ta là Hoàng Thiên và Hoàng Thiên cũng chính là anh ta.

"Mẹ tôi bà ta, này…" Hoàng Thiên không khỏi chế nhạo: "Thật giống như tôi đang đọc đề thi văn vậy."

“Cứ coi như anh đang viết văn đi.” Mộ Kiêu Dương nói: “Anh cứ việc viết đi.” Dừng một chút, anh lại nói tiếp: “Bài văn này chỉ viết về mẹ anh thôi…”

Nhưng Hoàng Thiên đã ngừng nói.

Bọn họ đã im lặng trong suốt hai mươi phút. Tiêu Điềm Tâm vẫn đang lặng lẽ làm công việc của mình - thực hiện các sửa đổi về chi tiết cho ấn bản thứ ba của bản vẽ thiết kế trang phục. Sau đó, cô ngừng vẽ và cầm thước lên đo vòng eo của Mộ Kiêu Dương.

Cô do dự một chút nhưng vẫn nhẹ nhàng đặt tay lên và dùng mặt trong của ngón tay cái ấn vào eo anh. Cơ thể Mộ Kiều Dương lập tức run lên. Sau đó, anh nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình tĩnh, bóng lưng anh lại càng thẳng thêm nhưng Tiêu Điềm Tâm đã cảm nhận được sự bất thường đó. Hiện tại, không chỉ có mỗi trái tim của anh là đang rung động.

"Anh thích váy. Loại váy búp bê Tây Dương mềm mại và khiến cho người khác dễ dàng rơi vào mơ mộng. Chúng ta hãy nói về việc đó đi.". Đôi môi gợi cảm của Mộ Kiêu Dương không ngừng mấp máy. Nhưng anh đang mang khẩu trang nên cô không thể nhìn thấy hàm răng đều đẹp của anh. Cô vẫn nhớ rõ vào năm năm về trước, có một người đàn ông có bộ râu quai nón và dưới râu hắn là một đôi môi gợi cảm đẹp động lòng người. Khi cười, hàm răng trắng sáng lộ ra từng chiếc một hệt như những vỏ sò trắng nõn.

Cô chuyển sự chú ý trở lại vụ án, Tiêu Điềm Tâm không khỏi chế nhạo bản thân cô vì đã bị phân tâm. Cô cười thầm trong lòng vì Hoàng Thiên: Hóa ra nó bắt nguồn từ sự tôn sùng một vật gì đó một cách thái quá. Loại người này có thể sẽ không dấn thân vào con đường giết chóc. Nhưng nhiều kẻ giết người hàng loạt thường có những thói quen xấu như cuồng tín, đốt phá, thói quen đái dầm ở tuổi niên thiếu, thiếu cảm giác an toàn, không thể hòa nhập với xã hội và cuối cùng dấn thân vào con đường giết người dẫn đến phạm tội.

"Đó là lần đầu tiên tôi có được một chiếc váy, tôi đã thấy nó ở trong phòng giặt sấy.". Dừng một chút, Hoàng Thiên lại mỉm cười: "Đó là một chiếc váy hoa rất đẹp. Tôi đã mang nó về  và cất nó ở trong phòng nhưng mẹ tôi đã tìm thấy nó. Bà ấy nói tôi là quái vật. Không phải quái vật này là do bà ấy sinh ra sao? Tuyệt lắm, bà ấy đã sinh ra một con quái vật! Chẳng phải sở thích của bà ấy là mắng tôi à? Bà ấy nói nhiều quá nên tôi chỉ muốn làm cho bà ấy im lặng mãi mãi thôi. Ô, nói đâu xa. Mẹ tôi thậm chí còn không cho ở nhà nữa mà dựng lều cho tôi ở nhưng nó chẳng khác gì một cái chuồng chó.”

Mộ Kiêu Dương đang viết viết vẽ vẽ vào trong sổ, đột nhiên nói: "Bà ấy thường xuyên đánh đập, sỉ nhục anh công khai. Anh không được phép tiếp xúc với chị gái hoặc em gái của mình. Tôi đoán có lẽ là em gái, người em gái đó do mẹ cùng cha dượng anh sinh ra."

“Ừ.” Hoàng Thiên dừng một chút rồi ngẩng đầu lên nhìn anh.

Hoàng Thiên sống ở nước ngoài từ khi còn nhỏ và do anh ta thường xuyên bị mẹ đánh đập nên Cục phúc lợi đã ra tay can thiệp. Anh ta bị đem đi sau đó được một gia đình khác nhận nuôi. Nhưng anh ta đã bị thay đổi gia đình nhận nuôi rất nhiều lần, cuối cùng lại được đưa vào bệnh viện tâm thần. Lai lịch của anh ta rất phức tạp, đến ngay cả cảnh sát nước ngoài cũng không rõ lắm chứ đừng nói là cảnh sát trong nước. Và anh ta đã không còn liên lạc với gia đình của mình hơn 20 năm về trước.

Nhưng việc này lại bị nhìn thấu bởi một chàng trai trông có vẻ trẻ tuổi này.

Anh ta nhận ra đây không phải là một người đàn ông bình thường vì vậy Hoàng Thiên không nói thêm nữa.

Mộ Kiêu Dương nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Điềm Tâm đã đỏ bừng vì nín thở, hai tay cô đang ôm lấy eo anh với bộ dạng ngượng ngùng không dám nói khiến anh không khỏi giật mình. Lỗ tai anh lập tức đỏ bừng lên, vội đứng dậy nói: “Tôi sẽ đứng lên để em có thể đo được chính xác hơn, nếu có yêu cầu gì thì có thể trực tiếp đề xuất với tôi."

“Ồ, vậy thì anh cởi hết quần áo ra đi.” Giọng Tiêu Điềm Tâm nhẹ nhàng, không trầm cũng không thấp. Dáng người anh cao lớn, vừa hạ mắt xuống đã lập tức nhìn thấy trên cổ áo sơ mi làm từ tơ tằm của cô có một vệt đỏ khả nghi kéo dài từ xương quai xanh xuống phía dưới...nó chôn vào trong khe núi sâu kia...

Mộ Kiêu Dương khẽ cười một tiếng rồi vội vàng dời tầm mắt đi chỗ khác.

Anh cởi thắt lưng và chiếc áo gió màu da bò ra và ném chiếc áo gió xuống đất một cách dứt khoát.

Người đàn ông này… đang muốn quyến rũ cô sao?

Tiêu Điềm Tâm mím môi và nhận ra rằng dù cho người đó là Hoàng Thiên hay là cô, Mộ Kiêu Dương đều sẽ thiết kế một bộ mặt riêng khi anh tiếp cận con mồi của mình.

Cô nhìn vào đôi bàn tay trắng nõn của anh đang từ từ cởi cúc áo vest đen ra...

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play