Đợi đến khi Mộ Kiêu Dương bình phục, đã là tiết trời mùa hè tháng Tám.
Nước Anh mưa quanh năm, thời tiết hơi se lạnh, ngay cả giữa mùa hè, nhiệt độ cũng chỉ khoảng 25 độ. Tổ chức hôn lễ ở thời điểm này quả là không thể nào tốt hơn.
Thiệp cưới đã được anh tự tay gửi đi từ trước, mãi đến khi anh ôm cô lên máy bay, cô mới nhận ra anh đã mọi thứ chuẩn bị đâu vào đấy.
Để Happy cũng có thể cùng sang tham dự, Mộ Kiêu Dương đã nhờ Lạc Trạch dùng chuyên cơ riêng đưa chúng qua.
Quê nhà Mộ Kiêu Dương ở một vùng quê hẻo lánh vùng ven biển. Theo lời anh miêu tả thì đó là một nơi "khỉ ho cò gáy". Vì vậy, chặng đầu tiên của Mộ Kiêu Dương không phải về quê mà là đưa cô đến Cambridge.
Nhớ lại hình ảnh Lạc Trạch bế Happy nhà mình, đứng trên cầu thang máy bay than thở: “Mộ Kiêu Dương, cậu ném cho tôi cái của nợ này, lại còn bắt tôi mang nó về cái xó nhà cậu?”
Cô không khỏi phì cười, cứ thế lăn qua lăn lại mấy vòng trên ghế sau ô tô.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT