Chu Chức Trừng ngồi ở trên giường, nghe được tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, cô nhìn chằm chằm vào bóng dáng to lớn của người đàn ông thấp thoáng sau cánh cửa kính mờ cũ kĩ, còn đang tự hỏi sao bọn họ lại đi tới bước này.

Anh vừa mới nói quần áo anh ướt, sau đó liền tự mình đi vào phòng tắm bắt đầu tắm rửa, nghe được thanh âm bất mãn của cô, anh còn thiện ý nhắc nhở cô: "Cẩn thận đánh thức ông bà.”

Giang Hướng Hoài nhanh chóng đã tắm rửa xong, cửa phòng tắm mở ra.

Chu Chức Trừng tựa vào đầu giường để cho mình chậm rãi tỉnh táo lại, nghe thấy âm thanh mở cửa, cô khẽ mí mắt xuống, mái tóc đen của anh còn ướt sũng đang nhỏ nước xuống sàn, thân trên hoàn toàn trần trụi, giọt nước theo xương bả vai một đường đi xuống cơ ngực, cơ bụng, sợi nhân ngư, sau đó chui vào dưới khăn tắm màu hồng nhạt.

Chiếc khăn tắm này có chút nhỏ khi dùng trên người anh, nhưng ngược lại có thể làm nổi bật đường cong nhấp nhô của anh

Anh giải thích vô cùng tự nhiên: “Anh còn chưa thay quần áo, nếu em không muốn anh dùng khăn tắm của em, vậy anh sẽ không mặc.”

Chu Chức Trừng: "Không cần, tôi tiễn anh về, anh mau chóng về khách sạn thay đồ đi.”

Anh không nói gì, chỉ dùng khăn khô lau khô mái tóc ướt, sau đó lại vào phòng tắm, lấy ra một cái bàn chải đánh răng mới bắt đầu đánh răng rửa mặt, sau khi đi ra thì đi thẳng lên giường, còn nhiệt tình tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại một vệt sáng lờ mờ cạnh đầu giường.

Cô vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi: "Nếu bây giờ anh không về, vậy ngày mai anh về bằng cách nào?”

Anh không quay lại, ánh mắt anh đang đánh giá toàn bộ căn phòng của cô, thật ra so với mười năm trước cũng không khác gì mấy, chỉ khác là có thêm một giá sách khác, giá sách bên trái chất đầy tiểu thuyết ngôn tình, giá sách bên phải cũng chất đầy sách liên quan đến pháp luật. Mỹ phẩm và máy tính của cô được đặt trên bàn cạnh cửa sổ, và chiếc tủ kính còn lại chứa đầy búp bê mà cô đã sưu tập từ khi còn nhỏ. Bên cạnh tủ quần áo lớn là tủ giày, bên trong toàn là những đôi giày mới tinh.

Ánh mắt anh dừng lại một hồi lâu trên tủ giày, những đôi giày kia đại đa số là trước kia anh tặng, bởi vì lúc cô vừa thực tập từng bày tỏ sự hâm mộ khi thấy những nữ luật sư khác đi trên những đôi giày cao gót đế đỏ bước đi như bay, đó chính là bộ dáng nữ cường nhân như trong tưởng tượng của cô.

Có lần sau khi anh tan làm, lúc đi ngang qua một cửa tiệm, thấy được một đôi giày cao gót màu trắng có một cái nơ bướm nho nhỏ, vừa nhìn liền thấy nó rất thích hợp với cô nên anh liền mua t�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play