Giang Hướng Hoài đứng ở quầy bán đồ
vặt nhìn cảnh tượng trước mắt này, nếu không phải trái tim anh đang cảm thấy
chua xót như ngâm mình trong axit ăn mòn, anh cũng phải thừa nhận hình ảnh này
tốt đẹp tựa như một bộ phim vậy, hai nhân vật đứng ở bờ biển, dưới ánh đèn
đường, thắm thiết ôm nhau trong lời chúc phúc của người nhà.
Không giống như khi ở bên anh, anh
suýt nữa còn bị cả nhà bức phát điên, huống chi là cô?
Có lẽ, anh thật sự không nên đến.
Lúc bọn họ mới vừa chia tay, anh
thường xuyên đi khám bác sĩ tâm lý, cả đêm mất ngủ, cũng may ban ngày còn có
thể ở văn phòng luật nhìn cô từ xa, nhưng chẳng bao lâu sau cô lại rời khỏi Bắc
Thành, quyết định không bao giờ trở lại nữa, cô không cần anh nữa. Lúc cô còn ở
Minh Địch, Hạ Minh Ninh nói anh đã làm tổn thương trái tim của Trừng Trừng,
nhưng anh vẫn cố chấp lừa gạt chính mình, không ngừng thuyết phục bản thân chờ
ông nội cô khỏe lên, chờ anh lên làm cộng sự, hoàn thành cái gọi là mộng tưởng
của anh trai, đến lúc đó anh liền quyết liệt với gia đình rồi đi cầu xin cô tha
thứ.
Nhưng cô đã đi rồi, anh đã không thể
tự lừa dối bản thân mình, mất ngủ đồng thời còn say rượu hút thuốc, ăn uống
không có quy luật, đến mức tự giày vò mình ra vào bệnh viện như cơm bữa.
Hạ Minh Ninh mắng anh: "Anh
diễn kịch cho ai xem đây? Có chuyện lại không nói rõ với Trừng Trừng, thật không
biết tính cách này của anh giống ai, hiện tại nếu như anh có chết, cũng chỉ có
thể tự thương xót cho chính mình, Trừng Trừng ngay cả tin tức anh chết có khi
còn không muốn biết đấy.”
Anh nằm trên giường bệnh, đèn chùm
trên trần nhà nhợt nhạt chói mắt.
Trong lúc sững sờ, dường như anh
nghe thấy Trừng Trừng đang mắng mình: "Giang Hướng Hoài, em ghét anh hút
thuốc uống rượu, anh có còn quý trọng thân thể của mình hay không?"
Trong lòng anh không tiếng động trả
lời: "Có chứ.”
Lúc này đây, không có ai tiếp tục
trả lời anh, cũng không có ai kiễng chân nâng mặt anh, tức giận nhéo anh.
Chỉ có Hạ Minh Ninh đang đi tới đi
lui trong phòng bệnh, tức chết dở sống dở chết: “Cha mẹ anh cũng thật kỳ lạ,
trạng thái tinh thần của mẹ anh không tốt thì thôi, cha anh còn ép anh như vậy,
ngay cả việc yêu đương của anh cũng phải quản, nếu anh của anh còn sống, phỏng
chừng cũng không chịu nổi bọn họ, ông nội Trừng Trừng hiện tại thế nào rồi, vừa
làm xong loại phẫu thuật đặt stent mạch vành này nửa điểm không thể tức giận,
nếu cha mẹ anh lấy cái này uy hiếp anh, lỡ như làm loạn đến chỗ ông nội người
ta, sợ là sẽ xảy ra chuyện liền xong đời, anh với Chu Chức Trừng chia tay là
chuyện nhỏ, nhưng mạng của ông nội người ta thì lớn."
Sau khi mắng xong, anh ấy lại chống
lưng đứng bên giường bệnh: "Mau dưỡng sức khỏe cho tốt, thị trường tư bản
cần sức khỏe tốt mới có thể không muốn sống mà kiếm tiền, anh có biết trong hòm
thư của anh có bao nhiêu email đang chờ xử lý không, anh có biết hạng mục trong
tay còn bao nhiêu không, khách hàng bên kia đều chờ đến sốt ruột rồi!"
Giang Tương Hoài đương nhiên biết,
bởi vì anh đã hối hận rồi.
Nhưng cho dù mọi chuyện có thể q ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.