— Thứ 7
Đêm qua Diệp Vãn Lê không
nghe lời Diệp Thanh về sớm, cứ chơi với Nam Chi đến nửa đêm mới về. Sau khi về
đến nhà bị Diệp Thanh mắng cho một trận.
Sáng nay, chuông báo thức của
Diệp Vãn Lê chưa kịp reo thì chuông cửa đã vang lên.
Diệp Vãn Lê thực sự ghét bị
ai đó làm phiền khi cô đang ngủ ngon lành.
"A a a a a a!!!"
Diệp Vãn Lê ném cái gối xuống giường.
Diệp Vãn Lê bò dậy khỏi
giường, dùng dây buộc tóc buộc lại mái tóc rối bù của mình, đi vệ sinh rồi mới
ra mở cửa.
Vừa mở cửa, Diệp Vãn Lê thấy
một nhóm người đứng trước cửa nhà mình.
Kỳ Lẫm vẫy vẫy tay:
"Chào buổi sáng!"
Diệp Vãn Lê đếm số người:
"Nam Chi, Dư Bạch, Kỳ Lẫm, Tạ Thất..."
Ánh mắt Diệp Vãn Lê dừng lại
trên người Lâm Nam đang dựa cửa: "Và Lâm Nam."
Sau khi nhìn thấy Lâm Nam,
ánh mắt Diệp Vãn Lê dường như không rời đi được. Hôm nay Lâm Nam mặc áo khoác
caro đỏ với quần jean ống rộng, tay cầm cái bánh bao, mặc dù trang phục rất đơn
giản nhưng khi mặc lên người Lâm Nam thì chẳng đơn giản chút nào, lại còn rất
đẹp.
"Sao cả bọn đến nhà tớ
vậy?" Diệp Vãn Lê hỏi.
Dư Bạch nói: "Hồi sáng
tớ và Kỳ Lẫm đi chạy bộ gặp Nam Chi, cô ấy bảo hôm nay sẽ cùng cậu đi chơi nên
chúng tớ cũng đến."
"Còn hai người kia thì
sao?" Diệp Vãn Lê chỉ về phía Lâm Nam và Tạ Thất.
Dư Bạch nói tiếp: "Lúc
đến nhà cậu, thấy Lâm Nam đang ở quán ăn sáng và Tạ Thất đang đi xe đạp nên
cũng kéo theo luôn."
Diệp Vãn Lê nhếch mép cười:
"Hai đứa bây còn biết bắt cóc nữa hả, haha."
"Hai người bị điên
à." Lâm Nam lạnh lùng nói.
"Mọi người vào trong chờ
tớ đi, tớ đi rửa mặt thay đồ." Diệp Vãn Lê tránh đường cho mọi người vào
nhà.
***
Kỳ Lẫm ngồi xuống ghế sofa
đơn: "Nhà Diệp Vãn Lê trang trí ấm cúng thật đấy."
Tạ Thất đi tới trước cửa tủ
lạnh nhà Diệp Vãn Lê, tay vừa chạm vào tay nắm cửa thì rút lại. Cô hét lên:
"Diệp Vãn Lê ơi, tớ có thể ăn đồ trong tủ lạnh nhà cậu không?"
"Tất nhiên có thể rồi,
em chưa ăn sáng à?" Người trả lời không phải Diệp Vãn Lê mà là chị cô Diệp
Thanh.
Tạ Thất lắc đầu: "Chưa
ăn ạ."
Diệp Thanh đi tới mở tủ lạnh:
"Đồ trong tủ lạnh cứ tự nhiên lấy ăn nhé, trừ cái bánh kem này, đây là của
Diệp Vãn Lê, sữa có thể hâm lại bằng lò vi sóng rồi uống. "
"Vâng, cảm ơn chị."
Tạ Thất nói.
Diệp Thanh rất vui khi được
gọi là chị: "Haha, không có gì, chị đi làm trước đây."
Sau khi Diệp Thanh đi, Tạ
Thất lấy hộp sủi cảo đông lạnh trong tủ ra nấu ăn, không phải Tạ Thất cố tình
ăn đồ ăn liền, mà là trong tủ lạnh nhà Diệp Vãn Lê không phải là đồ ăn liền thì
chính là đồ sống.
Nếu cậu là cậu, cậu sẽ chọn
cái nào?
Dù sao Tạ Thất cũng chọn đồ
ăn liền.
Dư Bạch cũng chạy tới hỏi:
"Đồ trong tủ lạnh có thể ăn không?"
Tạ Thất thổi thổi cái sủi
cảo: "Ăn được hết."
Tạ Thất lại nói thêm:
"Trừ cái bánh kem."
Dư Bạch cũng lấy gói thịt khô
heo ăn, còn nói: "Nhà ai mà để đồ ăn vặt trong tủ lạnh chứ?"
Thấy mọi người đều ăn, Kỳ Lẫm
cũng không nhịn được.
Không ai nói với Kỳ Lẫm đồ
nào có thể ăn đồ nào không nên cậu ta cứ lấy luôn hộp bánh kem của Diệp Vãn Lê.
"Bánh của
tớ!!!!!!!" Thấy cái bánh kem yêu quý của mình biến mất, Diệp Vãn Lê gầm
lên đến nỗi có thể làm bay cả mái nhà.
Diệp Vãn Lê tiến thẳng tới
trước mặt mọi người: "Ai! Ăn! Bánh! Của! Tớ!!!
Tạ Thất lần đầu thấy Diệp Vãn
Lê như vậy, vội vàng lắc đầu: "Không phải tớ, tớ ăn sủi cảo đông
lạnh."
Diệp Vãn Lê lại nhìn sang Lâm
Nam.
Lâm Nam cũng lần đầu thấy cô
như vậy: "Tớ không ăn gì cả."
- Tớ cũng không. Dư Bạch vừa
định nói thì bị Diệp Vãn Lê cắt ngang.
Diệp Vãn Lê cười gian:
"Hừ, các cậu khỏi nói nữa, tớ biết ai là thủ phạm rồi, chân tướng chỉ có
một mà thôi."
"Đó chính là..."
Diệp Vãn Lê chỉ vào Kỳ Lẫm: "Cậu."
Kỳ Lẫm: "Hả?"
Diệp Vãn Lê: "Hừ, theo
phân tích của tớ..."
Kỳ Lẫm chạy nhanh tới bên
Diệp Vãn Lê, bịt miệng cô lại: "Được rồi, cậu khỏi nói nữa. Là tớ ăn thật,
là tớ không cẩn thận, xin cậu tha thứ, tớ sai rồi, tớ sẽ không bao giờ làm thế
nữa, tớ sẽ đền cậu cái giống hệt vậy."
"Cậu chắc chứ?"
Diệp Vãn Lê hỏi.
"Tớ cam đoan."
"Thế thì đi thôi!"
— Tiệm bánh
Kỳ Lẫm: "Không thể nào,
sao nhiều người vậy???"
Diệp Vãn Lê: "Sao, cậu
định nuốt lời à?"
Kỳ Lẫm thực sự đã hứa sẽ đền
cho Diệp Vãn Lê cái bánh giống hệt, nhưng cậu ta không ngờ mua bánh ở tiệm này
lại có nhiều người đến thế.
Hàng từ cửa tiệm xếp tới 5
mét phía ngoài!!!
Kỳ Lẫm lùi lại hai bước:
"Ha ha, tớ đổi ý rồi, tớ nghĩ cậu sẽ không để tâm mà."
"Hừ, cậu nghĩ sao
nhỉ?" Diệp Vãn Lê nhìn chằm chằm Kỳ Lẫm.
"Cậu cứ từ từ xếp hàng
đi, tớ đi dạo với họ đây." Nói rồi Diệp Vãn Lê đẩy lưng Lâm Nam và Nam Chi
bỏ đi.
"Bye bye."
***
“Phiền chết đi được.” Tạ Thất
hút mạnh một ngụm trà hoa quả: “Mai mẹ tớ về rồi, tớ cảm giác ngày mai không
thể nhìn thấy mặt trời nữa rồi, đừng nhớ tớ quá nhé, hic hic."
Lâm Nam cầm lấy điện thoại
của Tạ Thất: "Cậu cũng không thấy được mặt trăng tối mai đâu."
"Cậu bị...quỷ ám
à?" Diệp Vãn Lê hỏi Lâm Nam.
Giọng điệu Lâm Nam vẫn như
thường: "Không có."
"Ngày thường cậu không..."
– Ngày thường cậu không như
thế này mà.
Diệp Vãn Lê định nói vậy
nhưng đã bị Tạ Thất cắt ngang.
Tạ Thất nói với Lâm Nam:
"Này, giọng Lâm Nam hay quá, sao lại nói chuyện lạnh lùng thế?"
Lâm Nam không thích bị cắt
lời, cô lờ Tạ Thất đi và tiếp tục hỏi Diệp Vãn Lê: "Thường ngày tớ thế
nào?"
"A? Ừm." Diệp Vãn
Lê nói: "Tớ nói ngày thường cậu không có như vậy."
Lâm Nam: "Đúng
không?"
"Quen miệng rồi."
Lâm Nam trả lời câu hỏi của Tạ Thất.
Tạ Thất mất một lúc mới hiểu
Lâm Nam đang nói chuyện với mình: "À à."
Diệp Vãn Lê lấy một miếng
bánh quy trên bàn ăn, ăn được một lúc, cô chợt nhớ ra một chuyện: "Đúng
rồi, mọi người xem áo phông mới của tớ này."
Diệp Vãn Lê đứng dậy, cởi áo
khoác jean ra, bên trong là áo phông in hình mũi và tai heo: "Xem áo phông
hình heo nhỏ màu hồng của tớ này."
Nam Chi đưa tay chống cằm:
"Quần áo của cậu đẹp thật đấy."
Nghe cô ấy nói vậy, Diệp Vãn
Lê lập tức kiêu ngạo: "Khiêm tốn rồi."
Hôm nay Diệp Vãn Lê mặc áo
khoác jean cổ điển, bên trong là áo phông hồng in hình heo, quần jean trắng,
giày thể thao trắng.
Cổ tay còn đeo một chuỗi hạt
hạt bồ đề màu xanh.
"Cho tớ mượn vòng tay
của cậu đeo thử được không?" Lâm Nam nói với Diệp Vãn Lê.
Diệp Vãn Lê đưa vòng tay cho
Lâm Nam, rồi nhìn cô chằm chằm một lúc.
"Sao thế?" Lâm Nam
cảm thấy khá khó chịu với ánh mắt đó.
Diệp Vãn Lê suy nghĩ một lúc
rồi nói: "À, nói thế nào nhỉ, kể từ khi quen biết đây là lần đầu tiên tớ
thấy cậu mượn đồ của tớ."
Lâm Nam xoay vòng tay trên
tay: "Đây không phải lần cuối đâu."
***
Kỳ Lẫm đặt chiếc bánh kem
xuống trước mặt Diệp Vãn Lê: "Tớ xếp hàng cả tiếng đồng hồ mới mua được
cái này đấy."
Dư Bạch đi ra từ phía sau Kỳ
Lẫm: "*****, cậu tự xếp hàng không đủ còn kéo luôn cả tớ nữa, cảm ơn cậu
nhiều đấy."
Kỳ Lẫm cười cười: "Không
có gì."
"Cút đi!"
Diệp Vãn Lê mở bao bì bánh
ra, không phải vị cam yêu thích của cô.
Diệp Vãn Lê nhìn Kỳ Lẫm hỏi:
"Tại sao không phải vị cam?"
Kỳ Lẫm kéo ghế ngồi xuống:
"Hết rồi, chỉ còn vị dưa lưới và việt quất thôi, cậu lại không thích vị
dưa lưới mà."
Diệp Vãn Lê im lặng nhìn chằm
chằm vào mắt Kỳ Lẫm, không nói gì.
"A a a a a a!" Kỳ
Lẫm đưa hai tay chống lên má: "Mai tớ sẽ mua lại cho cậu cái giống y chang
được chưa?"
Diệp Vãn Lê: "Ừm."
Nam Chi kéo chiếc bánh trước
mặt Diệp Vãn Lê sang phía mình: "Giờ cậu không thích thì tớ ăn vậy, tớ
biết chắc cậu sẽ không phiền đâu, hihi."
"Được rồi, dù sao tớ
cũng xinh đẹp và tốt bụng mà."
***
Sau khi ăn bánh xong, Nam Chi
dựa lưng vào ghế rồi hỏi: "Tiếp theo chúng ta đi đâu chơi?"
"Đi công viên." Lâm
Nam nói.
"Đi công viên làm gì,
chán lắm." Nam Chi phản đối.
Lâm Nam trả lại vòng tay cho
Diệp Vãn Lê: "Gần đây mở một nhà ma mới."
Diệp Vãn Lê kêu lên một
tiếng: "Tớ muốn đi."
"Nhắc tới nhà ma làm tớ
nhớ chuyện của Diệp Vãn Lê hồi nhỏ." Dư Bạch kể: "Lúc Diệp Vãn Lê học
lớp 4, chúng tớ cùng đi nhà ma, chiều cao phải trên 1m4 mới vào được, lúc đó
Diệp Vãn Lê cao 1m42."
"Ban đầu cậu ấy vốn có
thể đi vào, nhưng ở cửa nhà ma có 2 cái hộp sọ, thấy vậy Diệp Vãn Lê sợ quá lùi
lại, nhưng mà vẫn muốn vào."
"Sau đó, lúc đo chiều
cao, người đó thấy Diệp Vãn Lê sợ cả hộp sọ nên cố ý đo thấp xuống, khiến chiều
cao 1m42 của cô ấy bị đo còn 1m39 thôi."
Diệp Vãn Lê không muốn nghe
chuyện xấu hổ thời thơ ấu: "Người đó chắc chắn là ghen tị với tớ!!!"
"Ừ, ghen tị với chiều
cao 1m4 của cậu." Lâm Nam đùa.
Diệp Vãn Lê im lặng 2 giây:
"Tớ vẫn thích lúc mới quen cậu hơn."