Lúc Lục Quỳnh trở lại sảnh lớn, sàn nhảy
vốn dĩ chật kín nam nữ đã trở nên vắng tanh. Chỉ còn lại tiếng dương cầm du
dương phiêu bồng trong không gian, người ở trong phòng cũng đi ra ngoài. Trần
Niệm An đứng bên cạnh bàn để bánh kem vẫy tay với cô.
- Bữa tiệc kết thúc nhanh vậy? - Lục Quỳnh
thấy khó hiểu hỏi.
Trần Niệm An lắc đầu, nói:
- Có một đường đua dã chiến nằm men
theo núi bên ngoài ngoại ô, lúc này có mấy người nói muốn ra đó thi thố nên tất
cả mọi người đi theo hóng rồi.
Hai mắt Lục Quỳnh sáng rực, cô chưa từng
được tận mắt chứng kiến cảnh tượng đua xe.
- Chị muốn đi xem à? - Trần Niệm An cười
hỏi.
Lục Quỳnh gật đầu liên tục như gà mổ
thóc, nói:
- Đi xem thử xem!
Trần Niệm An không quên những gì Lục Quỳnh
đã nói trước khi cô đi, cậu tò mò hỏi:
- Đàn chị giải quyết xong rắc rối chưa?
Lục Quỳnh rạng ngời quơ quơ màn hình Alipay
trước mặt cậu, nói:
- Tiền vào tài khoản rồi nhé!
Trần Niệm An: ???
Chẳng phải đi đánh nhau à? Sao cuối
cùng biến thành tống tiền rồi? Hôm nay cũng là một ngày không tài nào hiểu nổi
đàn chị.
Đường đua cách dãy biệt thự của nhà Chu
Lệ Na không xa. Hai người lái xe theo đám người kia chưa được mấy phút đã đến
đường đua chật ních siêu xe đêm nay. Bên trong và bên ngoài đường đua đều có một
đám người, bên trong truyền ra tiếng la hét chói tai. Lục Quỳnh kéo Trần Niệm
An chen vào một cách khó khăn.
Cuộc đua đã bắt đầu rồi, chỉ có thể biết
được tình hình của các tuyển thủ trên đường đua thông qua màn hình lớn thôi. Đường
đua trải dài cả một ngọn núi, dưới rộng trên hẹp. Yêu cầu tuyển thủ chạy từ trên
đỉnh núi xuống dưới chân núi, nhìn thôi mà đã thấy rất nguy hiểm.
Màn hình trên đầu Lục Quỳnh hơi chá, cô
nhịn không được mà nhón mũi chân lên để nhìn cho rõ. Nào ngờ còn chưa nhích
sang bên cạnh bước nào đã có hai bóng người vừa cười đùa vừa đi ra từ trong đám
người và đâm sầm vào cô.
Lục Quỳnh xin lỗi theo quán tính:
- Xin lỗi! Xin lỗi!
- Quỳnh Quỳnh? - Chu Lệ Na đã điều chỉnh
lại cảm xúc, giấu đi thù hận trong mắt. Giọng nói tràn ngập ý cười xuyên qua
đám người ồn ào, chuẩn xác lọt vào màng nhĩ Lục Quỳnh.
Lục Quỳnh: “...”
Cô nên nói nữ phụ phản diện quả nhiên là nữ
phụ phản diện sao?
Lục Quỳnh nhìn Chu Lệ Na lúc nãy bị
mình hù tới nỗi mặt cắt không còn gi ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).