Hai ngày cuối
tuần Diệp Lỗi rời thành phố đi học, sáng thứ hai tuần sau mới về thành phố Z.
Bởi vì ông bà ngoại cùng với cậu ở khu mới
cách trường học rất xa nên Diệp Tri Manh
đổi sang là thứ bảy qua nhà ông bà ăn cơm, chủ nhật đến nhà bà nội cách trường
không quá xa để ở và thứ hai sẽ từ nhà bà nội đi đến trường.
Cậu của Diệp
Tri Manh sang nước ngoài dự hội nghị học thuật, còn mợ thì tăng ca không ai đưa
đón cô nên bà ngoại lo trời tối cô tự đi taxi
một mình sẽ không an toàn. Buổi chiều còn chưa đến ba giờ, đã lôi cô vẫn
đang say giấc trưa dậy rồi giục cô qua nhà bà nội sớm một tí.
Diệp Tri Manh
chưa ngủ đủ nên vừa ngáp ngắn ngáp
dài vừa xách túi to túi nhỏ bà ngoại cho
đứng ngoài ngõ bắt xe. Cô từng bị viêm mũi dị ứng nên hễ tới mùa xuân là bị
nghẹt mũi. Lúc lên xe, chỉ cảm thấy cả mặt bác tài đỏ ửng có chút kỳ lạ nhưng cô cũng không nghĩ nhiều.
Bác tài nói rất nhiều nhưng lại nói vô cùng chậm, nội
dung thì cứ lặp đi lặp lại.
“Cơm, cơm nóng
quá rồi, tôi ăn, xong một bát, canh, thịt dê, mồ hôi, ướt cả người. Mở, cửa sổ
nhỉ.”
Diệp Tri Manh
tháo tai nghe xuống: “Bác mở đi ạ.”
Tài xế hạ cửa
sổ xe, lại nói tiếp: “Ăn cơm… nóng quá…ăn xong …người đầy mồ hôi.”
note: thoại của tài xế là cố tình diễn đạt như vậy vì ngữ
cảnh nên hy vọng độc giả sẽ không cảm thấy khó chịu và phàn nàn về vấn đề
này. Xin chân thành cảm ơn ạ!
Diệp Tri Manh
chưa đeo lại tai nghe, nghe câu này thì
cứ thấy kì kì nên cô cố gắng dùng mũi ngửi ngửi thì phát hiện hình như trong xe
có mùi rượu....
Thực ra lúc mới
lên xe cô đã ngửi thấy một mùi hương là lạ rồi nhưng chỉ nghĩ là đàn ông trung
niên có người không thích tắm, người bốc mùi, ít nhất thì mũi của cô cũng ngửi
được mùi này nồng đến mức nào...(Abilene x TY T)
Diệp Tri Manh
có hơi sợ, lập tức nói: “Bác tài, bác dừng lại với ạ, cháu xuống xe ở đây.’
Bác tài chầm
chậm quay đầu nhìn cô một cái rồi nói: “Không phải cháu…phải đi… đi cái gì…
vườn hoa Thanh Nhã sao?”
Lúc bác ấy nói
cứ quay ra đằng sau nhìn Diệp Tri Manh. Lời còn chưa dứt thì xe bên cạnh đã bóp
còi inh ỏi khiến cho Diệp Tri Manh càng ngày càng sợ: “Lúc nãy cháu chọn nhầm
địa chỉ, xuống đây luôn ạ.”
“Ồ.” Cuối cùng
thì tài xế cũng quay xe lại rồi bảo: “Chỗ này không cho dừng.”
Xe cứ đi mãi
tới cầu vượt từ thành phố chính đến thành phố khác thì tài xế mới dừng lại.
Diệp Tri Manh cố gắng lấy điện thoại ra để nhanh chóng thanh toán cho xong
nhưng tài xế cứ quay đầu lại rồi nhìn cô đăm đăm và nói muốn cô đánh giá năm
sao cho ông. Sau khi Diệp Tri Manh thanh toán và đánh giá năm sao giúp ông ấy
xong thì cuối cùng cô cũng được xuống xe, lúc này cả người Diệp Tri Mang đã đổ
một lớp mồ hôi lạnh.
Gần cầu vượt
đang thi công nên chỗ này vô cùng hẻo lánh, Diệp Tri Manh đợi năm phút rồi nhưng cũng không gọi nổi một chiếc xe nào
cả.
Cô nghĩ một
chút rồi gọi cho cô ruột đang đi làm, cô đã gọi hai cuộc rồi nhưng không có ai nghe nghe máy cả. Còn chú thì bị bệnh viện mời lên
huyện làm phẫu thuật rồi nên đến tối mới
về lại xã...
Người nhà đều
đi vắng, bây giờ cô chỉ có thể nhắc bản thân vui vì còn có một người bạn trai.
Sau đấy thì gọi cuộc thứ nhất cho Tiếu Lê nhưng không ai bắt máy, cuộc thứ hai
chuông reo được hai tiếng thì bị ngắt máy. Gọi thêm lần nữa thì điện thoại tắt
rồi.
Dưới cầu
có ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).