《 Xuyên Thành Vạn Người Mê Trời Sinh Phải Làm
Sao Đây?- Calantha TYT》
Biểu ngữ trước cửa khách sạn bị kéo xuống đội
múa sư tử cũng rút lui, đám người Tề Kiến Quân lại không rút.
Mắt thấy bầu không khí không đúng lắm, lãnh đạo
nhà trường vội vàng hòa giải, nói là mời mọi người đến nhà hàng gần đó dùng
cơm, xin cho bọn họ cho họ cơ hội làm chủ nhà.
Ăn trong nhà hàng của khách sạn không tốt lắm,
lãnh đạo nhà trường cũng mới phát hiện, khách sạn là của Thẩm Diệu Chu, nếu cậu
ấy không cho, lát nữa nói không chừng còn đánh nhau.
Tống Ỷ Thi nhỏ giọng bức bách: “Tôi còn cất xếp
hành lý.”
“Vậy thì cất trước đi!” Tề Kiến Quân nói xong
liền xắn tay áo: “Hành lý của cậu đâu? Có phải xách không? Tôi xách lên cho cậu?”
Dứt lời, không đợi người khác mở miệng, Tề Kiến Quân gằm mặt xuống, lạnh lùng
liếc qua Thẩm Diệu Chu: “Nhưng không biết cậu Thẩm đây có cho chúng tôi vào
không?”
Sắc mặt Chu Chấn Hưng không thay đổi, vui vẻ hớn
hở nói: “Vậy đánh một hiệp đi!”
Lãnh đạo nhà trường bị kẹp ở giữa: “...”
Tống Ỷ Thi dùng dư quang thoáng nhìn Thẩm Diệu
Chu, môi Thẩm Diệu Chu khẽ nhúc nhích, nhìn qua giống như muốn nói chuyện.
Vậy là không nỡ đánh nhau à?
Tống Ỷ Thi mở miệng trước: “??? Hôm nay các cậu
cài đặt etc à???”
Giọng nói của cô đặc biệt nổi bật, thoáng cái
đã hấp dẫn lực chú ý của mọi người.(truyện được dịch bởi app t y t)
Nhóm Tề Kiến Quân và Thẩm Diệu Chu đều trầm mặc
trong chớp mắt, sau đó gần như là đồng loạt phát đặt nghi vấn thành khẩn:
“ETC?”
“Cái này mà cũng không biết?” Giọng điệu Tống Ỷ
Thi hơi khoa trương, lập tức chọc trúng lòng tự trọng của đám nhị đại này. Lực
chú ý của bọn họ trong nháy mắt bị dời đi, quả nhiên đau đầu không biết “ETC” rốt
cuộc là cái thứ gì.
“Tôi đi cất đồ trước, không nặng, tôi tự sách
được.” Tống Ỷ Thi nói xong, không đợi những người khác kịp phản ứng, cô đã
nhanh chóng bước vào khách sạn.
Tề Kiến Quân nhíu mày, nhìn về phía các lãnh đạo
trường học: “Vậy các người cũng đi trước đi, ngây người ra đấy làm gì? Đợi lát
nữa Tống Ỷ Thi xuống, không phải lại bắt chúng tôi phải chờ mấy người đấy chứ?”
Tống Ỷ Thi sao lại trở thành bạn của đám người
này chứ?
Lãnh đạo nhà trường lúc này mới phản ứng lại,
lên tiếng, cũng vội vàng vào khách sạn làm thủ tục, đi cất đồ.
Nhưng khi vừa bước chân vào cửa khách sạn, bọn
họ nhịn không được quay đầu lại.
Đám đại thiếu gia này thật đúng là hàng quý hạ
mình, thành thành thật thật, đứng ngoài cửa khách sạn đợi.
Thật là mới mẻ!
Tống Ỷ Thi rất nhanh đã lấy được thẻ phòng, vẫn
giống như lần trước. Cô nhanh chóng đặt hành lý xuống.
Đám người Tề Kiến Quân đứng ở ngoài cửa khách
sạn, phía sau là một vòng xe hơi sang trọng, khí thế như cầu vồng, như thể tới
đây để đập phá sân khấu.
Mà bên trong cửa khách sạn, Thẩm Diệu Chu ngồi
một mình trong khu chờ VIP, trên tay cầm một bộ ấm cát tường màu tím, khí chất
trang nghiêm. Khách khứa qua lại trong khách sạn, đều nhịn không được nhìn về
phía cậu đánh giá. Một vòng vệ sĩ vây quanh cậu, không chỉ không khiến người ta
chùn bước, ngược lại khiến các cô gái đi ngang qua càng thán phục ngoảnh lại
nhìn thêm hai lần.
Tống Ỷ Thi liếc mắt một cái, liền trực tiếp đi
thẳng ra ngoài cửa khách sạn.
Thân hình thẳng tắp của Thẩm Diệu Chu ngồi
trên đột nhiên có biến hóa.
Cậu đứng dậy.
Nếu như cẩn thận quan sát, có thể phát hiện, động
tác của cậu so với bình thường còn nhanh hơn, ngay cả góc áo cũng bay lên, đến
cả khăn trải bàn cũng theo đó bị lật ngược lên.
Cậu lặng lẽ đi theo.
“Này, sao anh ấy lại rời đi vậy?”
“Móe, thì ra là hẹn với đám soái ca ở cửa.’’
“Hình như là đi theo cô gái kia ra ngoài?”
“� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.