《 Xuyên Thành Vạn Người Mê Trời Sinh Phải Làm Sao Đây?- Calantha TYT》 

Tống Ỷ Thi ra sức gãi chân rất lâu và cô cũng đã khá mệt mỏi rồi. Cô thầm nguyền rủa Sở Nghệ Niên trăm ngàn lần. Song cô lại không hề nghe thấy tiếng bước chân của Sở Nghệ Niên ở bên tai.

Tống Ỷ Thi không thể kìm nén được nữa, cô không nhịn được nên đã ngẩng đầu lên lặng lẽ liếc nhìn sắc mặt của Sở Nghệ Niên, sau đó liền nhìn thẳng vào trong đôi mắt của Sở Nghệ Niên, ánh mắt anh nóng rực như lò lửa, chỉ trong tích tắc ngọn lửa đó đã bao vây trọn lấy cô.

Ánh mắt đó khiến Tống Ỷ Thi cảm thấy nóng bỏng. Vì thế cô đã lấy hết can đảm, vênh mặt lên, hung dữ nói: "Anh nhìn cái gì? Chưa từng thấy người khác gãi chân sao?"

Lúc này Sở Nghệ Niên mới lên tiếng: “Em bị muỗi cắn đấy à?”

Tống Ỷ Thi vẫn giữ thái độ hung dữ nói: “À, vườn hoa nhà mấy người thật đáng ghét, có quá nhiều muỗi!” Vừa nói cô vừa đá bay chiếc dép lê dưới chân ra xa.

Sở Nghệ Niên thu tầm mắt lại và bước về hướng chiếc dép đang bay.

Tống Ỷ Thi háo hức quan sát động tác của anh.

Thế nào? Cô đã đủ thô lỗ chưa?

Tống Ỷ Thi ngoan ngoãn ôm lấy đầu gối ngồi xuống đó, đợi Sở Nghệ Niên nổi giận.(C a l an t h a - T Y T)

Sở Nghệ Niên cúi xuống, nhặt chiếc dép lê đó lên rồi bình tĩnh đáp lại lời cô: "Ừm, em nói đúng. Đúng là rất đáng ghét. Ngày mai anh sẽ bảo người làm vườn đi diệt côn trùng." Lời vừa dứt thì anh cũng đã nhặt xong chiếc dép và cầm trên tay. Sau đó, anh lại quay người lại và bước về phía Tống Ỷ Thi.

Tống Ỷ Thi sững sờ trong giây lát.

Anh ấy không tức giận sao?

Cô chỉ thiếu mỗi việc nhảy múa trên đầu anh là chưa làm thôi!

Sở Nghệ Niên bước đến trước mặt cô và ngồi xổm xuống. Đột nhiên anh đưa tay ra nắm lấy cổ chân cô. Chiếc cổ chân mảnh khảnh vừa hay bị nắm gọn trong lòng bàn tay anh không sao cử động được.

Tống Ỷ Thi kinh ngạc đến nỗi đôi đồng tử cũng phải run lên.

Sở Nghệ Niên từ từ xỏ lại chiếc dép lê vào chân cô: “Trời vào thu rồi, đừng để cảm lạnh. Anh đi lấy thuốc bôi cho em, đừng gãi nếu không sẽ đỏ hết lên đấy.” Giọng điệu của anh vẫn bình thản như cũ, bình thản đến nỗi khiến Tống Ỷ Thi thấy hơi rùng mình.

“Được rồi.” Sở Nghệ Niên vừa nói vừa gõ nhẹ lên quả bóng bằng bông trên mũi chiếc dép lê của Tống Ỷ Thi, sau đó mới buông tay ra cười khúc khích và nói tiếp: “Đôi dép do đích thân anh chọn quá đáng yêu.”

Ánh mắt của anh rơi trên cổ chân cô, cũng không biết là anh đang thực sự khen đôi dép hay đang khen cô nữa.

Tống Ỷ Thi cảm nhận được như có một luồng điện phóng nhanh qua bước chân cô. Vậy là trái tim của một người đã đọc thuộc hoàng văn đến cả nghìn lần như Tống Ỷ Thi cũng có lúc lỗi nhịp!

Cô lại vội vã đá bay chiếc dép đi: “Em không muốn đi dép!” Nói xong, cô liền bước nhanh về phía trước rồi bổ nhào lên giường, quấn mình vào trong chăn trốn đi.

Chiếc dép bay ra rơi trúng lên vai Sở Nghệ Niên và lưu lại những vết nhăn nhúm trên chiếc áo sơ mi trắng anh mặc trên người.

Chết tiệt! Quá khó khăn đối với mình rồi.

Ngay khi Tống Ỷ Thi trùm chăn lên đầu, cô đã hé mở một khoảng nhỏ để lộ ra một bên mắt và quan sát những thay đổi trên nét mặt của Sở Nghệ Niên.

Sở Nghệ Niên không hề để ý đến chiếc áo sơ mi của mình ngay lúc đó mà lại nhặt dép của cô lên trước và đi đến bên cạnh giường đặt ngay ngắn ở đó rồi mới gật đầu nói: “Ừ, em không muốn đi thì không cần đi. Dù sao thì chỉ cần em thấy vui là được.”

Bất kể cô có mong muốn gì thì anh cũng sẽ đều làm cho cô.

Chỉ cần cô vẫn còn ở trong biệt thự này, vậy thì cô muốn làm cái gì c�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play