《 Xuyên Thành Vạn Người Mê Trời Sinh Phải Làm Sao Đây?- Calantha TYT》
Ung Dương nghĩ cái gì thì cái đó xảy ra thật.
Y Mỹ Tâm mở cửa bước vào. Dù là mùa đông nhưng bà vẫn mặc một bộ sườn xám tôn lên dáng người của mình, tay xách một chiếc túi LV, ăn mặc đẹp đẽ.
Lúc nhìn thoáng qua gia sư, Y Mỹ Tâm rất ngạc nhiên.
Ung Dương không ngẩng đầu lên mà lấy giấy nháp che điện thoại lại. Bỗng dưng cậu có một cảm giác khủng hoảng không thể giải thích được, đặc biệt là sau khi xem bài đăng của Quách Viên và Weibo của những người trong đội huấn luyện thi vật lý tung hô Tống Ỷ Thi.
Thế giới quá rộng lớn.
Từ học sinh lớp ba của trường trung học Hãn Hải, cho đến những học sinh từ nhiều trường khác nhau mà cô đã gặp ở cuộc thi tại Bắc Kinh, sau này nếu ra nước ngoài cô có thể gặp nhiều học sinh từ các trường khác nhau hơn nữa, còn cả lúc đi học đại học… Sau khi tốt nghiệp đại học… Những người mà Tống Ỷ Thi tiếp xúc sẽ càng ngày càng nhiều hơn, thậm chí còn tốt hơn nữa.
Cậu có thể đóng vai trò gì trong cuộc đời cô?
Có phải cậu sẽ chỉ là một bạn học lớp ba tên "Ung Dương" không?
Mặc dù Ung Dương cảm thấy với khuôn mặt của mình, cậu chắc chắn không thể bị đối xử như người qua đường .
Nhưng Ung Dương vẫn cảm thấy căng thẳng khắp cả người, chỉ muốn biến mười lăm phút thành ba mươi phút để học tập, thậm chí bắt đầu tự hỏi chính mình ngày xưa tại sao không học hành chăm chỉ, rốt cuộc cậu đã làm cái quần què gì trong thời gian qua vậy chứ?
"Tại sao gia sư vẫn còn ở đây?" Y Mỹ Tâm hỏi.
“Dạy học ạ.” Ung Dương thuận miệng đáp.
Tất nhiên là mẹ biết con đang học. Nhưng câu hỏi là tại sao tự dưng con lại thích học như thế? Thậm chí còn điên cuồng hơn trước.
Y Mỹ Tâm bối rối.
Nhưng bà không quên mục đích đến đây của mình.
"Làm phiền gia sư xuống nhà ăn chút hoa quả nhé."
Gia sư cầu còn không được.
Cậu Ung này không muốn tạm nghỉ ngơi chút nào, nhưng anh ta thì muốn.
Sau khi gia sư ra ngoài, đóng cửa lại, Y Mỹ Tâm nói thẳng: "Bà của con gọi điện thoại nói bà mong tết này con về Bắc Kinh. Con có tính về không?"
Ung Dương còn chưa kịp nói gì, Y Mỹ Tâm đã tự nhủ: “Nếu không về bên đó, mẹ con mình đi đảo Cổ Lãng Tự ăn tết cũng được, hoặc là mở bữa tiệc cũng ổn. Tụ tập cùng nhau ăn uống, không phải vui hơn là về Bắc Kinh à?"
“Về đi.” Bỗng dung Ung Dương đứng dậy: “Con muốn về!”
Y Mỹ Tâm nghẹn ngào: "Muốn về thật à?"
“Chúng ta về thôi.” Ung Dương cầm di động lên, vừa gọi điện thoại vừa đi xuống lầu.
Y Mỹ Tâm đuổi theo cậu: "Dương Dương ... Mặc áo lông vào đi con!"
Ung Dương và Y Mỹ Tâm dùng máy bay riêng của dì Ung để về quê, lúc đến Bắc Kinh, họ bị kẹt xe vài tiếng trên đường từ sân bay đến nhà cũ của gia đình nhà họ Ung.
Ung Hưng, ông cụ Ung và mấy chú vẫn không có ở nhà như thường ngày.
Họ đang đi dự Gala mừng năm mới. Là kiểu quần chúng sẽ ngồi dưới sân khấu để vỗ tay đó.
Nhưng dù như vậy, căn nhà cũ của Ung gia cũng vẫn đông vui.
Ông nội Ung có bảy người con, Ung Hưng là người con thứ hai. Ung gia làm ăn phát đạt, mỗi năm tới ngày tết, cô bảy dì tám đều tụ về đây ăn tết, ông cụ Ung cũng không phản đối, còn nói như vậy cho đông vui.
Ung Dương và Y Mỹ Tâm vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng trẻ con la hét.
Còn khó chịu hơn nghe tiếng ve sầu kêu râm ran vào mùa hè nữa.
"Dương Dương về rồi à, tôi đang tính nhắn mượn đầu bếp của cậu để nấu cơm tất niên đây ..."
Ung Dương trợn mắt: "Hết rồi."
"Cái gì hết? Hết đầu bếp rồi? Bọn họ nghỉ việc à?" Người vừa nói bước tới bên cạnh cậu.
Trên mặt Ung Dương lộ ra vẻ không kiên nhẫn: "Tôi cho người ta mượn."
“Người quen nào mà được ưu tiên hơn thế? Cũng đều là mượn như nhau mà..."
Đây là lần đầu tiên Y Mỹ Tâm nghe nói về chuyện này.
Bà nghi hoặc liếc nhìn Ung Dương, nhưng vẫn nói: “Dương Dương muốn làm gì thì làm…”
Bên kia lẩm bẩm gì đó rồi im lặng.
Bà nội Ung đang ngồi giữa một đám con cháu, vẫy tay với Ung Dương: "Dương Dương, lại đây..."
Ung Dương đi tới ngồi xuống, nhưng cậu không tập trung cho lắm.
Bà nội Ung cũng không để ý, bà nhét mười mấy phong bao lì xì màu đỏ vào trong túi của cậu, sau đó cho kẹo và hạt dưa vào một cái túi khác.
Ung Dương khẽ nhíu mày: "Con không ăn."
“Lấy đi, đồ ăn yêu thích hồi còn nhỏ của con đó.” Bà nội Ung nói, bầu không khí xung quanh bà đông cứng lại trong giây lát.
Ung Dương không nói gì, nhưng trên mặt vẫn tràn đầy vẻ không kiên nhẫn.
Các anh chị em xung quanh có chút sợ cậu, không muốn đụng chuyện với cậu bèn trốn sang một bên, khe khẽ trò chuyện.
"Bộ phim mới của Sở Nghệ Niên quay xong rồi phải không?"
"Ừa."
Khuôn mặt của Ung Dương tối sầm lại.
Tôi không mong tới đây còn phải nghe tên của Sở Nghệ Niên đâu.
"Vậy tại sao anh ta không có tên trong danh sách tham gia Gala năm mới của đài truyền hình?"
"Sau khi tổ chức từ thiện, anh ta đăng trên Weibo nói anh ta muốn ăn mừng năm mới cùng với ai đó, chỉ là, đó là..."
"Tống Ỷ Thi!"
"Ừ, là cô ta..."
"Cô ta là em gái của Sở Nghệ Niên à?"
"Ai biết đâu... Dù sao thì đa số các fan đều tin điều đó. Tôi ghen tị ghê ấy..."
Cô con gái của Ung tam gia đang nói nửa chừng thì thấy sắc mặt anh họ Ung Dương tối sầm lại, bất ngờ đứng dậy.
"Con nhớ ra có chuyện cần làm. . . " Cậu nói xong vội vàng đi ra ngoài.
Những người khác vội vàng ngậm miệng, ngơ ngác nhìn cậu, không ai dám ngăn cản.
Bà nội Ung có hơi thất vọng, nhưng bà vẫn nói: "Dương Dương, nhớ về sớm... Bà ngoại sẽ lì xì thêm cho con."
Lúc nghe thấy tiếng động, Y Mỹ Tâm cũng quay đầu lại.
"Dương Dương, sao con lại đi rồi?"
Ung Dương trầm mặc không nói, cậu lười trả lời lại những người ở đây.
Y Mỹ Tâm không kiên nhẫn: "Con nói rõ ràng đi, con muốn dùng ô tô, máy bay hay cần người … Nói thẳng ra coi nào!"
Ung Dương dừng lại.
Cậu lấy điện thoại di động ra, tìm kiếm trang web chính thức của Viện Vật lý, tìm địa chỉ và đưa cho Y Mỹ Tâm xem: "Con muốn tới đây."
Y Mỹ Tâm cầm lấy nhìn vào, bà càng bối rối hơn.
Đây là đâu?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.