Thực hiện: Clitus x T Y T
Cửa
được mở ra, Tống Cách nâng nâng gói đồ ăn đang ôm trong tay, chào Thời An một
tiếng.
“Mặc
dù cậu nói không cần mang cơm cho cậu, nhưng hôm qua với hôm nay cậu chưa ăn
được một bữa tử tế, tôi sợ cậu đói cho nên đã tự quyết định mang về cho cậu một
ít đồ ăn.”
Thời
An vừa định nghiêm túc nói lời cảm ơn, nhưng nghĩ đến hình phạt vừa rồi trên mặt
lập tức lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.
“Ừ,
cảm ơn.”
Nói
xong còn lẩm bẩm một câu: “Đúng là lắm chuyện.”
Tống
Cách đột nhiên trở nên phấn khích.
Cậu
ấy thích nhìn thấy dáng vẻ như thế này của Thời An, che giấu cảm xúc thật của
mình dưới lớp vỏ bọc xấu tính, cứ tự nghĩ rằng mình rất hung dữ, khí thế dọa
người, nhưng thật ra lại giống như một con mèo con đang cào vào người khác,
đáng yêu muốn chết đi được.
Thời
An chờ một hồi thấy Tống Cách vẫn đứng ở đấy có chút không kiên nhẫn hỏi cậu
ấy: “Sao cậu vẫn chưa đi?”
Tống
Cách mỉm cười một cái, những ý nghĩ biến thái kia đã được cậu ấy cất giấu rất
kỹ ở trong lòng.
“Vừa
nãy tôi thấy cậu có vẻ khó chịu, sao thế, đã đỡ hơn chút nào chưa?”
“Sao
cậu nhiều chuyện vậy?” Thời An nhịn không được mà trợn to mắt: “Tôi không sao,
cậu không cần quan tâm đến tôi, còn chuyện gì không? Nếu không thì cậu đi đi,
tôi phải ăn cơm.”
“Được,
không sao thì tốt.” Trong giọng nói của Tống Cách có chút ẩn ý đáng tiếc khó
hiểu.
Rõ
ràng vừa nãy còn đang hứng tình, sao bây giờ lại không sao rồi? Thật đáng tiếc,
cậu ấy đã chuẩn bị sẵn sàng để giúp đỡ Thời An.
Thời
An cũng không thèm quan tâm cậu ấy, liền đóng cửa lại.
Mỗi
khi như thế này cậu điều rất biết ơn cái tính cách thô lỗ không lịch sự này của
thiết kế nhân vật, không cần vòng vo nhiều.
Thời
An ăn cơm xong, nằm trên giường nghỉ ngơi một chút, còn chưa kịp ngủ thì Tống
Cách đã gọi cậu đến tập hợp.
Buổi
sáng từ chỗ của trưởng làng đã hỏi được không ít thông tin, buổi chiều bọn họ
cần phải đi quanh làng xem xem, tìm hiểu chi tiết về những chuyện liên quan đến
nghi lễ hiến tế.
Thời
An chuẩn bị ra khỏi cửa thì đột nhiên chiếc ô giấy dầu ở trên bàn rơi xuống
ngay bên chân cậu.
Cậu
giật mình quay đầu lại, trong phòng không có ai, chỉ là chiếc ô giấy dầu bị rơi
xuống mà thôi.
Thời
An nhớ lại lời của con quỷ chưa biết danh tính kia bảo hôm nay lúc cậu ra ngoài
nên mang theo chiếc ô này…
Cậu
do dự một lúc, cúi xuống rồi nhặt chiếc ô lên.
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).