Giang Ảnh khịt mũi dựa vào vai Trác
Thành.
Cô bình tĩnh lại, nhẹ nhàng nói: “Cảm
ơn anh, Trác Thành.”
Trong phòng rất yên tĩnh, hai người
trước sau đều không nói chuyện, chỉ lặng lẽ ôm nhau.
Giọng nói của Giang Ảnh, giống như nhẹ
nhàng mở một trang giấy Tuyên, lộ ra lớp sơn sặc sỡ nằm dưới lớp giấy trắng.
Nói xong, cô ngắt quãng, nửa sau câu
nói lên đến miệng mà lại nuốt vào trong.
Cô có chút thẹn thùng, chỉ dám vòng tay
ra sau lưng, ôm anh, trong lòng thầm nói, yêu anh.
Thế nhưng đáng tiếc Trác Thành lại
không nghe thấy.
Ban nãy anh nói chuyện với cô liên hồi,
rồi ôm cô vào lòng một chút.
Khi thấy cô định mở miệng, vốn còn
tưởng cô định nói gì đó.
Thật ra anh không nghe rõ Giang Ảnh đã
nói gì, nhưng chắc chắn không phải là lời cảm ơn anh.
Anh khẽ tách người ra xa hơn một chút,
mặt đối mặt với cô, nhìn cô nói: “Sao lại nói xin lỗi xong lại nói cảm ơn, càng
nói càng không thể hiểu được, so với lần đầu gặp mặt thì lại càng lịch sự hơn.”
“Ai da... không phải mà...” Giang Ảnh
biết mình không phải đang khách sáo với anh, nhưng cũng không biết nói gì, chỉ
có thể nhăn mũi khổ não nhìn anh.
Hơi thở của cô phả vào mặt anh ấm áp,
chiếc mũi nhỏ hếch của cô hơi nhăn lại, mím môi, để lộ lúm đồng tiền nhỏ xinh,
dáng vẻ ủy khuất đó vô cùng đáng yêu.
Nhìn một hồi lâu, anh không biết nên
nói cái gì, chỉ có thể mơ hồ lẩm bẩm trong miệng: “Dù sao thì cũng không cho
nói…”
Anh chưa kịp nói xong thì đã bị một lực
kéo về phía trước, đôi môi nóng ấm, “chụt” một tiếng, sau đó mới buông tay ra.
“Em cứ nói đấy,” Giang Ảnh nắm lấy hai
bên vạt áo của anh, sau khi hôn anh, khuôn mặt cô ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.