Hứa Kinh Hoa cũng đang có ý này nên
liền kéo tay nàng ta với Chu Nhiễm chào hỏi, rồi để các nàng đi trước, bản thân
mình tụt lại phía sau cùng Sở Tuệ.
"Không biết quận chúa có nghe
qua một lời đồn đãi hay không..."
Sau khi đi một đoạn, Sở Tuệ chậm rãi
mở miệng, giọng nói đè nén đến cực thấp: “Là có liên quan đến... Đông cung.”
Ngày thường, Hứa Kinh Hoa hoặc là ở
nhà đọc sách, hoặc là tiến cung gặp Thái hậu, phần lớn thời gian còn lại thì ra
ngoài và đi dạo xung quanh một mình. Đúng là nàng chưa từng nghe nói qua lời
đồn gì, bèn lắc đầu nói: "Chưa nghe qua, là lời đồn gì thế?”
Sở Tuệ mím môi, quay đầu lại phân phó
tỳ nữ đi theo nàng ta: "Các ngươi đi hái táo đi.”
Trong tay các tỳ nữ đều mang theo giỏ
do hạ nhân Chu gia đưa, họ nhận được mệnh lệnh của chủ nhân thì đi vào trong
rừng.
Hứa Kinh Hoa chỉ mang theo Thúy Nga
và Xuân Vũ, nàng thấy thế nên cũng bảo các nàng đi hái trái cây, để Sở Tuệ yên
tâm nói chuyện.
"Lời này thật sự có chút khó mở
miệng..." Trên mặt Sở Tuệ hiện ra vẻ ngượng ngùng: "Quận chúa còn nhớ
rõ Thất Tịch lần trước, chúng ta tình cờ gặp nhau ở Trân Vị Cư chứ?”
"Ta nhớ, còn gặp cả... lệnh tôn*
của ngươi nữa! Có chuyện gì vậy? Không sao đâu, ngươi cứ từ từ nói, nếu là lời
đồn đãi thì cũng không thể coi là thật, ngươi thuận miệng thì nói đi, ta nghe
là được.”
(*Lệnh
tôn: cha (cách gọi của người xưa).) Sở Tuệ lại có chút sốt ruột:
"Chỉ sợ không đơn giản như vậy. Là như này, sau Thất Tịch, ta cùng mẫu
thân với ngoại tổ mẫu đi Phúc Tiên Tự ăn chay thì ngẫu nhiên gặp được trưởng
công chúa Chân Định. Trưởng công chúa thấy ta thì đột nhiên đối xử khác với ta,
nói khó trách Thái hậu thích ta, còn nói với ngoại tổ mẫu và mẫu thân ta rằng
ta là một cô nương rất may mắn.”
Lời này vốn không sai, quả thật Thái
hậu rất thích Sở Tuệ, nhưng từ miệng trưởng ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.