Lưu Diễm phát giác Tống Hoài Tín không
dễ lừa gạt, liền tạm thời chỉnh lý do, nói mình lần này là đưa biểu đệ đi thăm
người thân, lời này ít nhất một nửa là thật, hơn nữa cái tên "Vương
Anh" này là hai người hắn bịa đặt, không giống Hạ Dụ Minh thật sự đi thăm
người thân, vạn nhất Tống Hoài Tín hỏi thăm thân thích gì sẽ dễ dàng bị vạch
trần.
Lại đáp lại câu nói của Tống Hoài Tín:
"Các hoàng tử đều rất giỏi, bá phụ nhà
ta được thánh thượng trọng dụng, ủy thác trọng trách, chỉ có tận tâm mà
thôi.”
Người này cư nhiên khoe khoang, còn nói
mình hiếu học, Hứa Kinh Hoa tính toán nhớ kỹ tiết này, chờ trở về muốn chê cười
Lưu Diễm.
Tống Hoài Tín lại cảm thấy câu trả lời
này rất kiêu căng, Hạ Văn Thao vốn là người cực kỳ cẩn thận, cháu trai của hắn
trả lời như vậy, mới là gia giáo Hạ gia.
"Nhưng mà mấy ngày trước, trong
kinh có dịch bệnh, nghỉ học mấy ngày, về sau Lý thừa tướng lại bất hạnh qua
đời, Thánh thượng liên tục sai hoàng tử trí tế..."
Tống Hoài Tín kinh hãi: "Lý thừa
tướng qua đời? Chuyện này xảy ra khi nào?”
"Vâng. Tháng trước mắc bệnh nặng
qua đời, đã được một tháng." Thần sắc Tống Hoài Tín biến ảo bất định, Lưu
Diễm lại nói tỉ mỉ một chút: "Lý thừa tướng vốn thân thể vẫn rất khỏe
mạnh, ai cũng không nghĩ tới ngài ấy sẽ nhiễm bệnh dịch, còn không thể chống đỡ
được. Thánh thượng vì thế mà bỏ triều ba ngày, truy tặng Lý thừa tướng làm Lâm
Kỳ Vương..."
Ánh mắt Tống Hoài Tín thất kinh nhìn
Lưu Diễm : "Thêm hà cớ gì?”
"Văn Trang."
Hai bên lông mày dài của lão giật giật,
vuốt hàm râu cằm lại giãn ra, thở dài nói: "Lão ta nghe nhiều tang thư.
Mười mấy năm trước, ta may mắn được người giới thiệu được bái kiến Lý thừa
tướng, đáng tiếc Lý Tương Thời công vụ bận rộn, chưa từng nói chuyện sâu với
nhau.”
Đây không phải là nói ông và Lý thừa
tướng không quen sao, Hứa Kinh Hoa không muốn nói nữa Lý thừa tướng cũng là
nhiễm bệnh qua đời, làm cho nàng nhớ tới cha liền xen vào nói: "Người nhìn
không già a! Ta thấy bộ râu tóc của ông không có nhiều sợi trắng.”
Lưu Diễm cười phụ họa: "Đúng vậy,
tiên sinh so với bá phụ nhà ta chỉ lớn hơn mấy tuổi thôi? Đang ở tuổi tráng
niên* thì phải.”
*Ý nói độ tuổi sung sức nhất “Ngồi trước mặt tuổi trẻ các ngươi, nào
dám nói tráng niên cái gì?”
Tống Hoài Tín cười khoát khoát tay áo,
đúng lúc này Trịnh bá bưng trà hoa nhài tới, lão ta liền mời khách nhân uống
trà: "Sắc trời không còn sớm, uống trà xong, các ngươi sớm xuống núi, thay
ta thăm hỏi bá phụ ngươi.”
Lưu Diễm cười nói: "Thật vất vả
mới gặp được tiên sinh, không mời giảng dạy liền trở về, vãn bối sợ bá phụ
mắng.”
"Bá phụ ngươi tự mình uyên bác đa
tài, hiện giờ còn làm sư phụ của hoàng tử, làm sao coi trong lớp môn của ta
chứ?"
Hứa Kinh Hoa nghe hai người này nói
chuyện càng ngày càng nhàm chán, hơn nữa thật sự mời giảng dạy, nàng cũng nghe
không hiểu, liền một bên uống trà hoa nhài thơm ngon, một bên đánh giá chung
quanh.
Viện tử này ngoại trừ con đường nhỏ dẫn
tới hai tòa túp lều tranh, đều mọc cỏ hoang cao một đoạn ngắn một đoạn, nhìn kỹ
trên lá cỏ còn có dấu vết bị vặt, trong bụi cỏ đều là từng bãi phân gà, hiển
nhiên cuộc sống của hai người già này vô cùng lười biếng.
Hứa Kinh Hoa buông ly nước xuống, nói
với Lưu Diễm và Tống Hoài Tín đang nói chuyện càng ngày càng khó hiểu:
"Hai người nói chuyện, ta đi nói chuyện với Trịnh bá.”
"A?" Tống Hoài Tín sửng sốt.
Lưu Diễm cười nói: "Tiên sinh chê
cười rồi, v� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.