Hiền phi biết người nào có thể
dùng người nào không thể dùng, mới vào cung một hai tháng, đã sàng lọc toàn bộ
cung nhân trong cung Trường Xuân mà không để lộ chút dấu vết nào, trong ngoài
đều có người của mình. Vì vậy nàng ta cũng dần dần biết được, rốt cuộc Chiêu
Tuệ hoàng quý phi có vai trò gì trong họa Vu Cổ.
Nàng ta không khỏi nghi ngờ, có
phải Chiêu Tuệ hoàng quý phi này có vấn đề hay không, thậm chí còn sinh ra
tưởng tượng chẳng lẽ Chiêu Tuệ hoàng quý phi cũng là người sống lại?
Hiền phi cũng đã trải qua họa
Vu Cổ ở kiếp trước, có điều khi đó không khủng khiếp như bây giờ, hơn nữa Hoàng
đế cũng không bị ảnh hưởng gì, ngược lại là Tứ hoàng tử sau khi vào Dưỡng Tâm
điện, không hiểu sao bản thân lại bị nguyền rủa, chết một cách ly kỳ. Lúc ấy
Hoàng đế cũng nghi ngờ Thái hậu nhất định có nhúng tay vào việc này, cho nên
nhìn Hoàng hậu nuôi nấng Đại hoàng tử càng không vừa mắt.
Hiền phi không ngốc, nhưng thông tin không đầy đủ, lại không có được tiên
cơ, bảy tám phần đều là suy đoán, rồi lại lần lượt phủ định, làm cho nàng ta
nhất thời cảm thấy muốn phát điên.
Mãi cho đến khi Hoàng đế đã
không đến cung của nàng ta bảy tám ngày liền, Hiền phi mới giật mình phát hiện
mình đã sai rồi. Kiếp trước nàng ta hiểu được một đạo lý “Không quan tâm ngươi
có thân phận cao quý bao nhiêu, đã vào cung đều là nữ nhân của Hoàng đế, cho
nên phải buông bỏ những rụt rè kia, thành thật dỗ dành người đàn ông này cho
tốt.”
Hiện tại không đối phó được
Chiêu Tuệ Hoàng quý phi, còn không bằng nắm chặt lấy Hoàng đế, ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.