Lúc Kỷ Uyển đến, Uông Cẩn vừa
từ trong phòng đi ra, nhìn thấy nàng liền cung kính hành lễ: “Nô tài bái kiến
Chiêu quý phi nương nương, tội nhân Kiều Thường đã uống rượu độc, ước chừng còn
sống khoảng một canh giờ nữa. Nếu nương nương muốn nói chuyện, xin nhanh một
chút”
Kỷ Uyển cười rộ lên: “May mà có
Uông công công nhắc nhở. Lúc bổn cung tới có làm mấy loại bánh ngọt, làm hơi
nhiều, không bằng công công đến cung Vĩnh Hòa ăn chút điểm tâm đi. Ta cũng đặc
biệt làm cho bệ hạ một phần, phiền ngươi lúc trở về mang cho bệ hạ”
“Cái này... Thần e là... Không
giấu gì nương nương, bệ hạ sai nô tài canh giữ ở đây, chỉ sợ Kiều Thường nổi
cơn điên làm nương nương bị thương.”
“Trước đây tiểu thư Trình gia
là tỷ muội tốt của ta, sau đó nổi lên lòng tham, bây giờ trở thành tình trạng
này, bổn cung luôn muốn hỏi nàng ta rốt cuộc là vì nguyên nhân gì? Luôn muốn gặp
nàng ta một lần. Uông công công vẫn nên ra ngoài, nếu xảy ra chuyện thì cũng là
tự ý của bổn cung, tuyệt đối sẽ không liên lụy đến Uông công công.”
Uông Cẩn: “Nương nương nặng lời
quá rồi. Nương nương phải bảo trọng thân thể, đừng để bản thân gặp nguy hiểm.”
Sau đó Bách Hợp theo Uông Cẩn
đến cung Vĩnh Hòa.
Một mình Kỷ Uyển gặp Kiều
Thường trong cung điện tiêu điều, hẻo lánh này. Lệ phi nương nương trước kia
tuy rằng bệnh tật, yếu ớt khiến người ta thương tiếc, nhưng cũng không giống
bây giờ, sắc mặt xám đen, không còn mỹ cảm gì nữa.
Kỷ Uyển: “Để đồ ăn lên bàn, các
ngươi ra ngoài đi”
Hòa Vọng Thư: “Nương nương...”
Kỷ Uyển: “Ra ngoài đi, tuy rằng
Lệ phi phạm tội, nhưng nhà nàng ta vẫn đang chờ phán quyết, không dám làm loạn
đâu”
Kiều Thường đang cúi đầu cuối
cùng cũng ngước mắt nhìn Kỷ Uyển... Cánh cửa bị đóng lại. Kỷ Uyển tháo từng
chiếc ngón tay vàng ra, múc cho Kiểu Thường một chén canh: “Ta còn nhớ, lúc nhỏ
mẫu thân dẫn ta đến chùa Bạch Long thắp hương, ta tách ra đi riêng, gặp tiểu
thư Trình gia đang khóc trong phòng. Vừa đáng thương lại đáng yêu, nói với ta:
“Tỷ tỷ, có phải người nhà không cần muội nữa không? Muội sợ’.”
“Một tiếng tỷ tỷ này, ta đã gọi
mười năm.”
Kiều Thường đã lâu không uống
nước, bị bóp cổ họng rót một chén rượu độc làm tổn thương cổ họng, lời nói khàn
khàn khó nghe.
Kỷ Uyển: “Ngươi có chút đáng
thương, mẫu thân qua đời, mẹ kế liền vào cửa, buộc ngươi và đệ đệ ruột thịt
thiếu chút nữa không sống nổi. Nếu không phải đại tiểu thư Kỷ gia che chở cho
ngươi, ngươi đã sớm bị hãm hại chết trăm ngàn lần rồi... Canh này là do chính
tay ta làm, ngươi nếm thử đi.”
Kiều Thường uống một ngụm, chỉ
cảm thấy cổ họng khô khan thoải mái gấp trăm lần, lúc này, nàng ta nghe được
người phụ nữ trước mặt nói: “Đại tiểu thư Kỷ gia có lỗi gì với ngươi chứ?”
Chén canh rớt xuống chân, phát
ra tiếng “leng keng”.
“Nương nương!”
Hòa Vọng Thư và Quế Hoa đồng
loạt đẩy cửa vào, Kỷ Uyển đang yên đang lành ngồi ở trên ghế, phất phất tay:
“Không có gì, chỉ là Trình Thị hết sức làm rớt chén mà thôi, các ngươi ra ngoài
đi.”
Cửa lại bị đóng lại một lần nữa
giống như cách ly thành hai thế giớ ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.