Kỷ Uyển đi một vòng ở phố Thiên Điểu, trên thực tế cô lớn
lên ở phố Thiên Điểu, vốn nên quen thuộc với nơi này không thể quen thuộc hơn
nữa, dù sao nơi này cũng không quá lớn. Nhưng những lời này không chỉ cô không
dám nói, người sống cả đời ở phố Thiên Điểu cũng không dám nói!
Bởi vì phố Thiên Điểu vốn là một nơi khiến người ta vĩnh
viễn không thể tưởng tượng được, tìm hiểu không hết.
Kỷ Uyển cuối cùng đi đến một con hẻm tương đối khuất, chỉ
vào cửa tiệm duy nhất ở giữa con hẻm chỉ cho phép hai ba người sóng vai tiến
vào, nói: “Chính là căn này.”
A Hiên chỉ mất trí nhớ, không phải là không có một chút ý
thức chung. Gần như không ai có thể nhìn thấy nơi chật hẹp nằm lùi ở phía sau
phố gần như bị các tòa lầu ở phía trước che khuất này. Làm sao thích hợp để
kinh doanh nhà hàng?
Hắn có lòng muốn khuyên nhủ Kỷ Uyển, lại phát hiện trước
cửa hàng có người đang nói chuyện, âm thanh còn tương đối lớn, giống như đang
tranh chấp. Đến gần nhìn lại, lại là cửa hàng mà Kỷ Uyển coi trọng, đồng thời
có ba người chờ người thuê tranh giành, ông chủ đang rao bán, chờ vài người ra
giá.
Trong ba người có hai người ăn mặc chỉnh tề, một nữ nhân
còn lại lớn hơn Kỷ Uyển một chút... Cả ba đều không ngừng tăng giá thuê.
Cạnh tranh đã đến giai đoạn nóng bỏng, không nghĩ tới một
tiểu cô nương lại cắm vào nửa đường, còn mang theo một nam nhân cao lớn bị hủy
dung, xem ra chính là muốn mua cửa hàng này.
Ông chủ là một ông lão, cười tủm tỉm nhìn Kỷ Uyển, giống
như rất hứng thú với việc cô muốn mua cửa hàng.
Một trong những người đàn ông nói: “Ông chủ, ông muốn bán
nó có thể được bán cho tôi nha! Tiền có thể thương lượng, ông xem năm vạn tinh
tệ thế nào?”
Kỷ Uyển: “Tôi chỉ có ba vạn tinh tệ.”
Người đàn ông 'ha ha' cười, nghĩ rằng nắm chắc phần
thắng, không nghĩ rằng ông chủ cuối cùng đã bán cửa hàng với giá ba vạn tinh
tệ, bán cho cô gái chạy vào giữa chừng.
Người đàn ông không dám tin mở to hai mắt: “Tại sao?”
Ông chủ nheo mắt lại gần như không thể nhìn thấy: “Cô gái
này là người của phố Thiên Điểu”
Ý ông là sao?
Ông chủ: “Bởi vì những người ngoài luôn không hiểu quy
tắc, cũng không tuân thủ các quy tắc, vì vậy ở phố Thiên Điểu đó à, không được
chào đón.”
Người đàn ông không hiểu tại sao lại được mời ra ngoài.
Chìa khoá được giao tại chỗ, quyền sở hữu cửa hàng được
chuyển cho Kỷ Uyển, ông chủ định trở lên tầng ngủ, cả tòa nhà này đều là của
ông ta, trước khi đi ông ta nói với Kỷ Uyển: “Cô gái, trước một giờ tối phải
đóng cửa, cấm khách hàng lớn tiếng ồn ào, nếu có giao dịch đặc biệt, cuồng bạo
đấu súng, giết người cướp của và các sự kiện bất ngờ khác, xin đến khu vực chỉ
định giải quyết, đừng làm bẩn chỗ của tôi.”
A Hiên: "..."
Chờ đã, chúng tôi chỉ mở một nhà hàng đứng đắn! !
Kỷ Uyển: “Tôi biết quy củ... Ông có muốn nếm thử tài nấu
nướng của tôi không?”
***
Trong cửa hàng tối đen như mực, không có bất kỳ trang trí
nào, thoạt nhìn thật sự là có chút đơn sơ. Kỷ Uyển cũng không thèm để ý, các
công cụ thường dùng đều được chuẩn bị đầy đủ trong không gian nén của cô, đi
đâu cũng có thể làm một nồi đồ ăn ngon.
Nhưng nguyên liệu còn thiếu mấy thứ, Kỷ Uyển viết một
danh sách giao cho A Hiên: "Đến cửa hàng số 185 ngõ 4 tìm chị Trương, đưa
danh sách cho chị ấy, chị ấy sẽ phái người đem đồ tôi muốn đưa tới đây.”
Nghe đến ngõ 185, � ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).