Tống Tử Nhiên: “Ta thấy chuyện ác này có liên quan đến
yêu tộc.”
Ngươi thấy từ đâu vậy? Từ một chút tin tức ít đến đáng
thương của hai người đang bị bệnh sắp chết mà còn không biết kia mà suy ra sao?
Đúng là ăn nói lung tung.
Tống Tử Nhiên: “Trực giác nói cho ta biết tối nay sẽ gặp
chuyện thú vị.”
Có đôi khi trực giác tu sĩ cũng là một loại vũ khí của
bọn họ.
Kỷ Uyển căn bản không để ý tới hắn nữa, Tống Tử Nhiên
thấy nàng tuy không tỏ thái độ, cũng không phản đối, liền quyết định thừa dịp
đêm tối đến núi Tử Trúc xem thử.
Hai phàm nhân này hại nhiều nữ tử vô tội như vậy, vốn là
đáng tội, bây giờ bị dọa đến mức cứng đờ, hai người chỉ ném bọn họ ở khách
điếm, không quản nhiều.
Núi Tử Trúc nằm ở phía đông của thị trấn nhỏ, ban đêm
nhìn vào giống như đầu một con sư hổ, trong đêm tối có chút dọa người. Bản thân
hai người là người tu đạo, không bị ảnh hưởng gì, chờ đến khi đi vào sâu trong
rừng Tử Trúc, mũi Tống Tử Nhiên khẽ động, phát hiện khí tức yêu tộc ở đây rất
nồng.
Tống Tử Nhiên: “Tùy tiện nói thôi, cái tốt không linh cái
xấu linh, đúng là yêu tộc.”
Kỷ Uyển: “À….Mặt có đau không?”
Da mặt Tống Tử Nhiên dày như da rắn của hắn, đương nhiên
sẽ không đau.
Hai người tuy rằng ở trong rừng Tử Trúc cảm nhận ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).