Trong lúc nhất thời Thời An không thể hiểu rõ lời nói của hắn, khi nhìn thấy bên môi hắn hiện lên nụ cười cười như không cười thì đột nhiên hiểu rõ, cái này làm cho đuôi mắt của nàng đều đỏ bừng lên.

Hệ thống không hiểu phong tình, lúc này đột nhiên nhảy ra đề nghị nói: “Nếu không thì cô đồng ý với hắn trước đi?”

Trước làm Mục Trì Thanh thả lỏng cảnh giác, lại nhân cơ hội rời khỏi kinh thành. Bằng không thì rất khó tìm được cơ hội để rời đi.

Lông mi rũ xuống của Thời An run lên, hai tay đặt dưới bàn nắm chặt khăn tay, nàng trầm mặc một lát rồi từ chối lời đề nghị của hệ thống: “Tôi không muốn lừa hắn.”

Hệ thống nói: “Đây cũng không tính là lừa gạt, An An, cô vốn dĩ rất thích mặt…… của hắn mà.”

Tuy nhiên cái này chỉ không giống như suy nghĩ của Mục Trì Thanh mà thôi, làm sao có thể gọi là lừa gạt được, cái này gọi là hiểu lầm. Nó cố gắng khuyên nhủ, tốt nhất là cách đến càng xa càng tốt để chắc chắn rằng không có chuyện gì xảy ra.

Thời An lắc đầu: “Hãy thử cách khác một lần trước đi.”

Hệ thống: “Được thôi.”

Nó thở dài, nó cảm thấy An An quá tốt bụng, đã phải rời đi rồi thì lừa gạt một cái cũng có sao đâu? Ngoài ra nếu không xoa dịu Mục Trì Thanh thì An An nhất định sẽ không thể đi được.

Nó không hề lạc quan một chút nào.

Phía đối diện, Mục Trì Thanh chỉ là cho rằng nàng thẹn thùng. Da mặt của An An quá mỏng, không thể trêu chọc được.

Lông mi rũ xuống che đôi mắt hạnh lại, dưới chóp mũi nhỏ nhắn và xinh đẹp là đôi môi ngọc hơi cong lên giống như cánh hoa mùa xuân và mềm mại hồng nhạt. Trong cổ họng Mục Trì Thanh khẽ chuyển động, ngón tay nắm khăn tay hơi ngứa, muốn vươn tay ra xoa xoa.

Những ham muốn dục vọng không thể gặp ánh sáng lan tràn ở trong đáy mắt của Mục Trì Thanh, hắn muốn làm An An lây dính hơi thở chỉ thuộc về một mình hắn.

Trái tim vốn dĩ bồn chồn lo lắng đã bình tĩnh lại, dựa vào tính cách của An An thì nếu thật sự nửa phần đều không thích hắn thì nhất định sẽ lập tức từ chối, giống như từ chối Tiêu Lăng Hoàn vậy.

Nghĩ đến chuyện này, ánh mắt của Mục Trì Thanh lập tức tối sầm lại. Trong lúc nhất thời hắn không chú ý thì đã để người khác chú ý đến thần tiên của hắn.

Thời An không biết suy nghĩ giờ phút này của hắn, bởi vì hệ thống thường xuyên khuyên nhủ hai câu mà hơi nóng trên mặt nàng hơn nửa ngày mới giảm xuống. Nếu không đi xuống thuyền thì hai má của nàng chắc còn đỏ bừng.

Nàng do dự nhỏ giọng cầu xin với Mục Trì Thanh: “Ta muốn quay về trên bờ, nếu còn không quay về thì bọn họ sẽ lo l�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play