“Thời An.” Tiêu Lăng Hoàn buột miệng gọi nàng lại. Trước đây, hắn chưa bao giờ gọi tên nàng, chỉ gọi nàng là Tam tiểu thư. Lúc này không hợp lễ nghĩa nhưng hắn không có thời gian quan tâm, thậm chí cảm thấy nên làm như vậy sớm hơn.
Tiêu Lăng Hoàn nhìn Thời An, trên người nàng khoác một chiếc áo choàng lông khiến người đột nhiên cảm thấy gió hôm nay không lạnh thấu xương đến như vậy.
Tiêu Lăng Hoàn nói: “Nếu muội không muốn đi thì không cần đi qua.”
Giữa mày Thời An hiện lên một tia kinh ngạc nhưng cũng biến mất trong nháy mắt. Nàng cong môi, cũng không miễn cưỡng: “Đa tạ Tiêu đại ca. Có điều ta cũng có việc muốn nói với Ninh Khang Vương, làm phiền Tiêu đại ca xin lỗi một tiếng thay ta với Linh Văn.”
Nếu Mục Trì Thanh muốn gặp nàng. Nàng cũng nhân cơ hội này hỏi chuyện chuyện của Thẩm Thời Hàn. Nếu không chờ tới hành cung, công việc đại điển hiến tế rất nhiều, có lẽ hắn cũng không có thời gian gặp nàng.
Tiêu Lăng Hoàn cắn răng, một lát sau gật đầu nói: “Được.”
Thẩm Thời Mẫn nhìn Tam tỷ tỷ đã đi xa, trái tim treo cao cuối cùng cũng thả lỏng, không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Vừa rồi, thiếu chút nữa nàng ấy cho rằng Tiêu đại ca và Lâm Trấn sẽ đánh nhau.
Có điều Tiêu đại ca vẫn luôn ổn trọng. Vì vậy sẽ không làm những chuyện bốc đồng như vậy, có lẽ là do nàng suy nghĩ nhiều.
***
Kéo xe là một con ngựa màu đen, bốn góc quanh thân xe được trang trí bằng vòng hoa, gió lạ
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.