Mùa đông bắt đầu, gió lạnh thổi cành cây trong sân nhỏ lung lay.

Trong phòng đốt than bạc, rèm cửa thật dày ngăn cách khí lạnh muốn xâm nhập, ấm áp như đầu xuân.

Thẩm Thời Mẫn ở một mảng màu đỏ lên bức Cửu Âm Tiêu Hàn mới ra mắt. Nàng hài lòng nhìn màu sắc không bị loang ra, thổi vài cái cho khô rồi để sang một bên.

Thẩm Thời Mẫn vui vẻ đặt bút xuống, nhìn Yên Thúy đang bận rộn bên ngoài, hỏi Thời An: “Tam tỷ tỷ, đồ tỷ muốn mang theo còn chưa chuẩn bị xong sao?”

Thời An cũng nhìn ra ngoài thăm dò, nói: “Hôm qua cũng đã chuẩn bị xong rồi. Nhưng Yên Thúy không yên tâm, nhất định phải kiểm kê lại một lần, sợ bỏ sót thứ gì.”

Thẩm Thời Mẫn ừ một tiếng, chống cằm lười biếng nói: “Muội cũng không yên tâm, vẫn luôn cảm thấy đã quên cái gì.”

Nhưng nàng ấy không cần phải kiểm tra lại hai lần, hẳn sẽ không bỏ xót thứ gì. Nếu thật sự quên, vậy cũng không còn cách nào, chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.

Thẩm Thời Mẫn lười biếng nằm úp sấp xuống, tất cả lông tơ trắng trên cổ áo dồn lại với nhau, trông như một con chó con vô cùng ngoan ngoãn.

Thời An nhịn xuống xúc động muốn sờ đầu nàng, tự rót cho mình nửa chén trà nóng, an ủi nói: “Chỉ rời khỏi kinh thành nửa tháng thôi, đại điển hiến lễ xong sẽ trở về.”

Thẩm Thời Mẫn: “Dù sao đây cũng là lần đầu ti�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play