Trong thời gian tĩnh dưỡng, Từ Triết
Phàm vẫn thường xuyên vào thăm không gian. Anh lo lắng rằng hồ nước không thể
phục hồi, nhưng điều làm anh cảm thấy vui vẻ đó là nước mặc dù dâng lên rất
chậm nhưng có thể thấy nó vẫn không ngừng đầy lên.
Ban đầu khi ghé thăm hồ nước này thì
anh chỉ có thể nhìn thấy một chút nước ít ỏi, nhưng hiện tại đã có thể thấy
được toàn bộ mặt nước như một tấm kính khổng lồ và mặt nước rõ ràng có tăng
lên. Anh không biết hồ này sâu bao nhiêu, nhưng anh tin rằng nơi anh nhìn thấy
ban đầu vẫn chưa phải là đáy.
Nếu theo tốc độ này thì có lẽ phải
chục năm nữa hoặc vài chục năm nữa mới có thể đầy như trước. Nhưng chỉ cần có
vậy cũng làm Từ Triết Phàm hết sức mãn nguyện rồi, ít nhất nó không biến mất và
vẫn ở đó.
Trên mặt đất vẫn còn một vài con gà,
vịt và trứng ngỗng, đó là những thứ Từ Triết Phàm đã để tích trữ khi đến thành
phố B, quả thật không ít. Ngoài ra còn có rất nhiều loại trái cây sau khi thu
hoạch đã được anh phân loại và chất thành từng đống dưới đất. Trong đó, nhiều
nhất là táo, tiếp đến là đào, còn có một đống táo nhỏ chất thành đống, mấy loại
khác cũng để thành từng đống như vậy. Nếu không mang cho ai mà chỉ mình ăn, có
lẽ số trái cây này cũng đủ cho anh ăn rất lâu. Ít nhất trong mười năm nữa anh
sẽ không phải lo sẽ không có trái cây ăn.
Quả dâu tây mà hôm nọ Lý Bách Nhiên
đưa cho anh đã nhắc nhở anh một điều. Đó là sự phát triển ồ ạt của ngành trồng
trọt trong nhà kính sau này. Rất nhiều
các loại rau củ quả đều được phun thuốc trừ sâu rất không tốt cho sức khỏe.
Điều này càng làm cho tầm quan trọng của không gian trở nên rõ ràng hơn.
Trong tương lai, nếu có thể thì anh
sẽ đưa bố mẹ đến thành phố B dưỡng già, cũng thuận tiện chăm sóc họ mỗi ngày.
Nhưng hiện tại còn có chi phí sinh hoạt thường ngày của mình và Lý Bách Nhiên.
Có thể để họ ăn uống lành mạnh hơn, bổ dưỡng hơn, đương nhiên sẽ là ưu tiên
hàng đầu của anh.
Bây giờ, những lo ngại về hồ nước
cuối cùng đã vơi bớt.
Vì vậy trong thời gian dưỡng thương,
tranh thủ những lúc không có Lý Bách Nhiên ở nhà anh sẽ một chân chống gậy đi
vào căn phòng trống để tìm kiếm các loại hạt giống mà mình đã mua trước đó.
Hiện tại cũng không dám trồng quá nhiều, chỉ là làm một mảnh vườn nhỏ bên cạnh
mấy cây dược liệu để trồng mấy cây thường ăn như cải trắng và dưa chuột.
Sau khi trồng xong xuôi, mỗi ngày
anh lại quan tâm tình trạng nước hồ. Nếu mực nước nước giảm xuống một chút, anh
sẽ nhổ bỏ toàn bộ. Tuy nhiên, hình như cũng chẳng thay đổi nhiều. Có lẽ mảnh
vườn nhỏ này không ảnh hưởng mấy đến không gian, chất dinh dưỡng tiêu hao căn
bản là không đáng kể.
Từ Triết Phàm nghĩ lại, lúc trước
nước trong hồ khô cạn chủ yếu là do hai mươi mấy cây sâm rừng kia. Bởi vì anh
không biết sâm rừng là bảo vật có thể hấp thụ linh khí nên mới thành ra như
vậy.
Về sau, anh tuyệt nhiên không trồng
mấy loại cây không rõ nguồn gốc này trong không gian, chỉ trồng mấy loại rau củ
thường ăn.
Mặc dù, mấy cây sâm rừng đó đã hấp
thụ nước trong hồ khiến cho Từ triết Phàm ít nhiều oán giận, nhưng bởi vì nó
hấp thụ nước trong không gian nên có tác dụng thần kỳ mà các loại sâm rừng
ngoài kia không có. Mẹ của Từ Triết Phàm thường gọi điện cho anh nói rằng: “Con
trai à, mấy cây nhân sâm con để lại cho mẹ khi con về mấy lần trước thật sự có
tác dụng.” Từ Triết Phàm cũng không hiểu rõ về hiệu quả của nhân sâm được trồng
trong không gian, nên đã hỏi mẹ.
Lưu Tú nói rằng: “Tiểu Phàm, nhân
sâm của con rất kỳ lạ. Khi mẹ cắt một ra thì có thứ chảy ra như sữa, còn có mùi
rất thơm. Lần thứ nhất, mẹ đã cắt thử một đoạn khoảng một thước để nấu canh.
Kết quả, uống xong ta không thể ngủ suốt ba ngày ba đêm. Lúc đó, mẹ thật sự sợ
hãi, nghĩ rằng có gì đó không ổn với mấy cây nhân sâm đó. Cha con đoán có lẽ mẹ
đã ăn quá nhiều một lúc. Từ đó, cách hai tuần mẹ mới ăn một l� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.