Lý Bách Nhiên bế Từ Triết Phàm lên,
một chân đá bật cửa và bước thật nhanh vào phòng ngủ. Lúc này Từ Triết Phàm đã
trở nên mơ hồ nhưng vẫn vô thức nắm lấy góc quần áo của người mới đến để đoán
xem đó là ai. Cho đến khi nghe thấy giọng nói quen thuộc liên tục lo lắng gọi
tên mình thì anh mới yên tâm thiếp đi.
Lý Bách Nhiên đặt anh lên giường và
cẩn thận sờ trán thì cảm thấy nóng vô cùng. Cậu quay người lại kiểm tra hộp
thuốc đã mở bên cạnh, nhận ra không có thuốc hạ sốt trong đó. Vì vậy, cậu đành
cởi bỏ quần áo ngủ của Từ Triết Phàm để thay bộ đồ khác cho anh. Khi đeo tất
cho Từ Triết Phàm, cậu phát hiện mắt cá chân bên trái đã sưng vù thì ngay lập
tức sững lại.
Cậu ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Từ
Triết Phàm đỏ bừng vẫn đang mê man. Từ lâu cậu đã biết Từ Triết phàm sợ đau,
chỉ cần nắm chặt tay sẽ kêu lên một tiếng. Vậy mà lúc này lại đang sốt cao,
chân sưng vù, cả người không còn chút sức lại lại không có ai chăm sóc. Ngay cả
thuốc còn không có người mua giúp. Lý Bách Nhiên thực sự đau lòng, đau lòng
muốn chết. Cậu nhẹ nhàng cầm tay Từ Triết Phàm vuốt nhẹ. Mặc dù hiện tại đã nửa
tỉnh nửa mê, nhưng Từ Triết Phàm vẫn có thể cảm nhận được và thậm chí còn vô
thức nắm lấy ngón tay Lý Bách Nhiên. Lý Bách Nhiên quấn áo khoác quanh cổ chân
bị thương, sau đó cõng cậu trên lưng vội vàng xu� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.