Hai
người bước xuống cầu thang hướng sân thể dục mà đi đến.
Chu
Dụ nhịn không được hỏi: “Thừa ca, anh gần đây làm sao vậy?”
Bùi
Thừa quay đầu nhìn cậu ấy, có chút không thể hiểu được.
Chu
Dụ nghĩ nghĩ, vẫn không sợ chết mà bát quái: “Dạo này không thấy anh đi tìm bạn
cùng bàn cũ của anh nha.”
Nghe
vậy, Bùi Thừa lạnh lùng liếc cậu một cái: “Chuyện của lão tử còn cần cậu quản?”
Chu
Dụ vội vàng phủ nhận “Không không không”.
—---
Khó
có khi được học một tiết thể dục, đám học sinh hưng phấn dị thường.
Thầy
giáo thể dục Lưu Khôn mang theo bọn hẹ chạy vòng quanh sân thể dục mười phút
xong liền cho cho bọn họ hoạt động tự do, học sinh nghe vậy thì hoan hô một
trận. Đại bộ phận nam sinh đều chạy về phía sân bóng rổ chơi bóng, nữ sinh thì
đến quầy hàng bán quà vặt mua nước.
Kỷ
Thời Vũ bị Trần Nhược Yên kéo đi mua trà sữa.
Hai
người mỗi người bưng một ly nước chanh từ tiệm trà sữa đi ra, sau đó đi tới
hướng bóng cây.
Kỷ
Thời Vũ đang chuẩn bị ngồi xuống tảng đá dưới bóng cây, thoáng nhìn thấy cách
đó không xa, Bùi Thừa cũng đang tránh nắng dưới bóng cây.
Lúc
này trong đầu Kỷ Thời Vũ nảy ra một ý tưởng.
Tính
đến nay Bùi Thừa đã một tháng rồi không đến tìm cô, chuyện này cũng thật lạ.
Cho
dù thời điểm ở trên đường có gặp nhau, Bùi Thừa cũng cách một đám người nhìn cô
một cái, sau đó quay đầu đi v� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.