Tết
Thanh Minh được nghỉ trước một ngày, Bùi Thừa liền nhờ người tra địa chỉ quê
quán của Kỷ Thời Vũ.
Ngày
đầu tiên trong Kỳ nghỉ Tết Thanh Minh, anh ra giá cao thuê một chiếc xe đi đến
Thanh Thành thành phố B.
Bùi
Thừa đến muộn hơn so với Kỷ Thời Vũ, đang ngồi ở trong xe anh nhìn thấy Kỷ Thời
Vũ đứng ở ven đường.
Cho
nên anh vội vàng bảo tài xế dừng xe.
Thẳng
đến khi Kỷ Thời Vũ quẹo vào đường nhỏ, anh mới bước xuống xe.
Sau
đó mới có một màn Kỷ Thời Vũ thấy anh ném đá xuống sông.
Thấy
biểu tình Kỷ Thời Vũ có chút ngốc, khóe miệng Bùi Thừa nhịn không được giơ lên:
“Ôi dào, thật trùng hợp.”
Kỷ
Thời Vũ vừa nghe âm thanh liền nhận ra đó là Bùi Thừa, nhưng lại cảm thấy có
chút khó tin.
Cô
đi tới phía trước với vẻ vẻ mặt ngốc bức, chờ cô nhìn cẩn thận thì đúng thật là
Bùi Thừa.
“Cậu
như thế nào mà tới đây?” Cô khó hiểu hỏi.
Bùi
Thừa nhếch môi cười, nụ cười mang theo ấm áp nói: “Tới đây tìm cậu đó.”
“Bằng
không cậu cho rằng lão tử tới nơi thâm sơn cùng cốc này làm gì?” Anh hỏi.
Kỷ
Thời Vũ còn chưa kịp phản ứng “Bùi Thừa vì cái gì mà lại xuất hiện ở quê cô”
nên không rảnh mà dỗi anh.
“Cậu
tìm được nơi này bằng cách nào?” Cô lại hỏi anh.
Chẳng
lẽ còn cài đặt định vị trong di động của cô?
Kiếp
trước, tính chiếm hữu của Bùi Thừa rất mạnh, cũng từng đặt định vị trong di
động của cô, để anh tùy thời biết được cô đang ở nơi nào.
“Mấy
loại tin tức này nhờ người hỏi thăm một chút sẽ biết thôi.” Bùi Thừa trả lời
với giọng điệu như không có gì.
Vẻ
mặt Kỷ Thời Vũ lộ ra nét nghiêm túc.
Vì
sao cô lại có cái cảm giác Bùi Thừa đối với cô rất cố chấp?
Cô
không muốn phải dẫm vào vết xe đổ của đời trước, bước đầu tiên là phải thoát
khỏi Bùi Thừa, nhưng Bùi Thừa luôn có một lý do nào đó để xuất hiện trước mặt
cô.
Bùi
Thừa cũng nhận thấy được biểu tình nghiêm túc của Kỷ Thời Vũ, ý cười trên mặt
tức khắc thu lại, ngay cả thanh âm cũng lạnh đi vài phần: “Như thế nào, nhìn
thấy tôi đến liền không vui như vậy?”
Kỷ
Thời Vũ rất muốn nói với anh: “Cách tôi xa ra một chút.”
Nhưng
vẫn không có nói ra khỏi miệng.
“Cậu
tới đây bằng cách nào?” Kỷ Thời Vũ nói tránh đi.
“Đi
xe tới.” Anh trả lời, trong thanh âm lộ ra vài phần khó chịu, đại khái là khó
chịu vẻ mặt vừa rồi của Kỷ Thời Vũ.
“Vậy
lát nữa cậu lại đi xe trở về sao?” Cô hỏi, “Nơi này là nông thôn, đi xe nhiều
cũng không được.”
“Thanh
Minh được nghỉ tới 3 ngày, tớ cũng không vội trở về.” Anh đáp.
Anh
nói xong, như là ý thức được cái gì, ngữ khí không vui nói: “Cậu đây là muốn
đuổi tôi đi sao?”
Lần
này Kỷ Thời Vũ rốt cục không nhịn được nói: “Cậu biết vậy thì tốt.”
Những
lời này cơ hồ là buột miệng thốt ra, chờ khi cô phản ứng lại đã không còn kịp.
Cô
trộm liếc nhìn biểu tình của Bùi Thừa một cái, anh hình như cũng không có tức
giận.
Bùi
Thừa nhận thấy được Kỷ Thời Vũ trộm ngắm nhìn mình, sự không vui vừa mới dâng
lên tức khắc liền đánh tan đi phân nửa.
“Làm
sao? Dám nói những lời đó còn sợ tớ tức giận à?” Vẻ mặt Bùi Thừa hòa hoãn hơn
nhiều, nói.
Kỷ
Thời Vũ trợn trắng mắt,
Trong
lòng cô đang mắng Bùi Thừa, vừa mắng được một nửa, đương sự đã mở miệng: “Chừng
nào cậu trở về thì khi ấy tớ về.”
K ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).