Nói đến đây, Ổ Vân Vân rất tò mò: “Anh rốt cuộc đã nói với mẹ anh
như thế nào?”
“Tạm thời chưa
thể nói cho em biết được.” Trần Việt vẫn giống như lần trước trả lời cô: “Nhưng
em cần làm hai việc, việc thứ nhất chính là trước mặt mẹ anh cần phải biểu hiện
tốt.”
“Đương nhiên,
em cũng không phải đồ ngốc.” Ổ Vân Vân nói, chẳng lẽ lần đầu tiên đi gặp mẹ
Trần Việt cô sẽ thể hiện bản chất ham ăn biếng làm của mình? Từ từ, không phải
ham ăn biếng làm, mà là ăn được ngủ được là truyền thống tốt đẹp.
Có giả vờ thì
cũng phải có tâm một chút nha.
“Thứ hai chính
là trước mặt mẹ anh phải khen anh thật nhiều.”
“Mẹ anh thích
có người khen anh sao, vậy mẹ anh muốn nghe khen gì?” Ổ Vân Vân trêu chọc anh.
“Cứ làm theo
anh rồi em sẽ biết.”
“Được.” Ổ Vân
Vân gật đầu, dù sao cũng không có cách khác.
Sau ba mươi
phút đi xe liền tới nhà Lưu Hương.
Ngôi nhà trước
đây của Trần Việt đã bị phá bỏ, đây là lần đầu tiên Ổ Vân Vân đến ngôi nhà mới
này của họ, nhà mới của anh nằm trong một tòa nhà dân cư mười tầng, có hai
phòng ngủ và một phòng khách, không xa hoa, hiện tại chỉ có một mình Lưu Hương
sống ở đó.
Lưu Hương giống
như đã sớm chờ bọn họ, vừa nghe thấy tiếng gõ cửa liền nhanh chóng ra mở cửa.
Ổ Vân Vân vội
vàng mỉm cười, gật đầu chào hỏi: “Chào dì ạ.”
Sau đó cô đi
vào, đem trái cây và thực phẩm dinh dưỡng đã mua đưa ra cho bà ấy: “Con biếu dì
ít đồ lấy thảo.”
“Không có gì,
tới nhà chơi chính là khách, không cần quá khách khí vậy đâu.” Lưu Hương tiến
lên nhận lấy rồi xoay người để đồ đạc lên bàn.
Trên bàn đã
chuẩn bị sẵn một bàn đồ ăn, là Lưu Hương chuẩn bị để đón tiếp bọn họ, nhìn vô
cùng phong phú, bà ấy vậy mà không để Ổ Vân Vân động tay dù chỉ một chút, Ổ Vân
Vân còn định sẽ đến cố gắng nấu cơm thật tốt.
Lưu Hương quay
lại nói: “Hai đưa tới đây, ngồi xuống ăn cơm đi, các con chắc cũng đều đói bụng
rồi.”
Ổ Vân Vân gật
gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Trên bàn cơm, Ổ
Vân Vân thận trọng từ lời nói đến hành động, Lưu Hương hỏi cái gì liền đáp cái
nấy.
Thí dụ như công
việc hiện tại của cô, còn có việc Lâm Duyệt Mai bị té bị thương, Lưu Hương thật
ra hỏi cũng không nhiều lắm, ngữ khí cũng coi như ôn hòa, nghe được việc Lâm
Duyệt Mai té bị thương, bà ấy còn tỏ vẻ quan tâm.
Thái độ của Lưu
Hương khá hiền lành, so với tưởng tượng của Ổ Vân Vân còn tốt hơn cô nghĩ, chỉ
là cô nhạy bén nhận thấy tâm trạng của Lưu Hương cũng không phải rất vui vẻ,
nhưng việc không vui vẻ này cũng không phải nhằm vào cô, mà hình như có chuyện
phiền não khác.
Bà ấy lâu lâu
lại nhìn Trần Việt một cái, sau đó nhìn Ổ Vân Vân một cái, làm cô có chút lo
âu.
Trong ấn tượng
của cô Lưu Hương là người thường không giấu được cảm xúc.
Trước kia đối
với ai tốt, đối với ai không tốt đều biểu hiện rõ lên mặt.
Có một khoảng
thời gian Lưu Hương và Lâm Duyệt Mai có quan hệ rất tốt, có chuyện gì cũng nói
với Lâm Duyệt Mai, đương nhiên, từ sau khi cô đá Trần Việt, Lưu Hương và Lâm
Duyệt Mai cũng dần trở nên xa cách.
Đến lúc ăn cơm
xong, Ổ Vân Vân vội vàng nhanh nhẹn giành nhiệm vụ thu dọn chén đũa: “ Dì, để
con rửa chén cho.”
Dù sao đi nữa
cô cũng nên thể hiện một chút.
Lưu Hương mới
vừa đứng lên, chén đũa cũng đã bị Ổ Vân Vân thu dọn đưa vào phòng bếp.
Chờ cô đi vào
phòng bếp, đảm bảo cô không nghe được âm thanh nói chuyện bên này, Trần Việt
lúc này mới nói: “Mẹ, mẹ đừng làm, để cho cô ấy làm.”
Bộ dạng Trần
Việt nói có chút nhẹ nhàng bâng quơ, giống như hoàn toàn đã quen với việc Ổ Vân
Vân làm việc nhà.
Lưu Hương nhìn
anh bằng ánh mắt phức tạp.
Ổ Vân Vân lại
lần nữa quay lại thu thập mâm đồ ăn, Lưu Hương rốt cuộc vẫn là ngồi không được,
đứng dậy hỗ trợ cô. Dù thế nào thì cô cũng là khách, cũng là bạn gái hiện tại
của Trần Việt, bà ấy không thể cư xử không đúng mực như vậy được.
Ổ Vân Vân thấy
Lưu Hương giúp cô dọn dẹp còn rất thụ sủng nhược kinh: ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.