Trần Việt vội vàng lái xe đến nhà Lâm
Duyệt Mai.
Hơn tám giờ tối
lúc đó Lâm Duyệt Mai ở nhà thay bóng đèn, lúc từ trên bàn bước xuống không đạp
vững nên bất cẩn ngã xuống dưới.
Lúc ấy bà chỉ
cảm thấy đau, cho rằng chỉ đơn giản là bị trẹo chân, nghỉ ngơi một chút là ổn
rồi.
Không nghĩ tới
sau khi nằm trên giường, chân bắt đầu sưng lên, hiện tại ngay cả chạm vào mặt
đất cũng thấy đau.
Vốn muốn gọi
điện thoại cho Ổ Vân Vân, nhưng Lâm Duyệt Mai biết Ổ Vân Vân hiện tại đang ở
nơi khác, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là nên gọi cho Trần Việt.
Trần Việt là
bác sĩ khoa chỉnh hình, bà muốn hỏi một chút tình trạng này có thể là gì, có
phải là bị gãy xương hay không?
Trần Việt vừa
nghe liền trực tiếp chạy tới.
Lâm Duyệt Mai
ngồi ở trên mép giường, vén ống quần ở chân trái bị thương lên, Trần Việt giúp
bà kiểm tra một chút, hỏi qua mấy câu rồi đưa ra kết luận: “Dì ơi, rất có thể
dì bị gãy xương chày hoặc xương mác, hẳn là không bị thương đến khớp, tình
huống cụ thể cháu cần phải xem ảnh chụp X-quang mới đưa ra phương án điều trị
chính xác được.”
“Rất nghiêm
trọng sao?” Lâm Duyệt Mai có chút lo lắng.
“Hiện tại tình
hình không nghiêm trọng lắm, chỉ là vị trí không tốt lắm. Chúng ta cần đến bệnh
viện để chụp X-quang.”
Lâm Duyệt Mai
thở dài, chuyện đến nước này cũng không có cách nào khác: “Nếu dì đi chắc là
phải nằm viện phải không?”
“Ừm.”
“Để dì thu dọn
chút đồ đạc.”
“Để cháu giúp
dì.” Trần Việt dựa theo lời Lâm Duyệt Mai chỉ, đi vào phòng tắm thu dọn một
chút khăn lông, kem đánh răng, bàn chải đánh răng, Lâm Duyệt Mai ở trong phòng
mình tìm thêm hai bộ quần áo, cầm thẻ ngân hàng và tiền mặt, có chuẩn bị trước
thì không sợ tai họa, sợ tình hình nghiêm trọng cần phải ở trong bệnh viện thêm
một lúc.
Mấy năm nay đều
là ở một mình, Ổ Vân Vân không có ở đây, Trần Việt là nam, cũng không tiện lại
đây giúp bà lấy đồ.
Thu dọn đồ đạc
xong, lại tắt toàn bộ đèn trong phòng, ngắt hết thiết bị điện, Lâm Duyệt Mai
mới đóng cửa lại đi ra ngoài.
Trần Việt đỡ bà
lên xe.
Nhà bà cách
bệnh viện không xa, hơn nữa buổi tối không có nhiều người, rất nhanh đã thuận
lợi chụp X-quang xong. Trần Việt tiện thể cho Lâm Duyệt Mai kiểm tra lại xương
hông, người già té ngã dễ bị tổn thương khớp hông.
Bệnh viện có
giường trống, Trần Việt trực tiếp sắp xếp Lâm Duyệt Mai ở lại, đợi nửa tiếng
sau là có phim X-quang.
Trần Việt ngồi
trước giường bệnh của Lâm Duyệt Mai: “Dì ơi, dì đừng lo lắng, là xương ống chân
bị nứt, không phải là rất nghiêm trọng, chỉ là vị trí không tốt lắm, cháu nghĩ
là nên đóng đinh thép cố định, không dễ dàng bị lệch vị trí, ít bị kích thích,
nhưng nguy hiểm của đinh thép là sẽ tạo ra vết thương, sau này có nguy cơ bị
nhiễm trùng, sau đó cần phải phẫu thuật để loại bỏ.”
“Không thể bó
thạch cao sao?”
“Vị trí này
muốn bó thạch cao sẽ cố định khớp gối phía trên, thời gian quá dài sẽ khiến
khớp gối cứng đờ, sau này sẽ phải tập luyện khôi phục rất lâu, sẽ tạo thành ảnh
hưởng đến việc cử động hàng ngày của đầu gối.” Trần Việt đã suy nghĩ kỹ lưỡng.
“Vậy dì nghe
lời cháu.” Lâm Duyệt Mai tương đối tin tưởng Trần Việt: “Cái này bao lâu mới có
thể khỏi?”
“Phẫu thuật một
đến hai giờ là có thể hoàn thành, sau đó cần phải ở lại bệnh viện quan sát vài
ngày, nếu không xuất hiện chuyển biến xấu thì có thể xuất viện về nhà tĩnh
dưỡng, sau đó ít nhất ba tháng không thể xuống giường để tăng cường khả năng
phục hồi vết thương.”
“Dì cần làm
phẫu thuật ngay bây giờ sao?”
“Dì không cần
sốt ruột, trước tiên cháu kê cho dì thuốc chống viêm, tiêu sưng. Sau khi giảm
sưng, sau đó làm một cuộc kiểm tra trước phẫu thuật.” Trần Việt cúi đầu điền
vào mẫu đơn, lúc anh mặc áo blouse trắng ngồi bên cạnh người khác sẽ có vẻ
khiến người ta vô cùng tin tưởng. “Xác nhận tình huống thân thể xem có thể gây
tê hay không, nếu có thể, cháu sẽ sắp xếp thời gian phẫu thuật cho dì.”
“Được.” Nghe
anh nói t ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.