Thời Gia chỉ trở lại trường học
trước thời gian bảo vệ luận án tốt nghiệp, cô không vội vàng quay lại, vì còn
phải tham gia rất nhiều bữa tiệc liên hoan với Hứa Lẫm.
Buổi bảo vệ tốt nghiệp diễn ra vô
cùng thuận lợi, sau khi Thời Gia ra ngoài, cô mới nhận ra rằng mình không quá
căng thẳng như cô tưởng tượng.
Dường như cô đã phát hiện ra điều gì
đó bất ngờ, khi Thời Gia đang đi dạo quanh khuôn viên trường, cô nhìn thấy
những biểu cảm khác nhau trên khuôn mặt của những học sinh đi ngang qua, trước
đây cô không quen nhìn thẳng vào người lạ, cho dù có nhìn thấy người lạ, cô
cũng không thể hiểu được vẻ mặt khác thường của mọi người từ đâu mà ra, hiện
tại cô đã hiểu, bởi vì trong lòng cô có đã có một cuộc đời thật sự đáng sống.
Mỗi tối sau khi tắt đèn, sẽ có những
sinh viên đã tốt nghiệp lén lút uống rượu, hầu hết quản lý ký túc xá đều không
quan tâm, trừ khi có vấn đề quá lớn, họ sẽ đến kiểm tra ký túc xá và tịch thu
chai rượu.
Thời Gia cũng chơi thâu đêm, cô đã
học ở đây suốt bốn năm nhưng sự tương tác và thấu hiểu với mọi người cũng không
quá thân thiết và sâu sắc như tuần này.
Rượu là một thứ nguy hiểm, nếu uống
quá nhiều, cô sẽ tiết lộ bí mật của mình với người khác.
Trong buổi họp lớp cuối cùng trước
lễ tốt nghiệp, chủ nhiệm khoa đến nói chuyện với mọi người, yêu cầu mọi người
lấy giấy bút ra, mọi người mượn giấy bút của nhau rồi ầm ĩ suốt một phút.
“Bài tập cuối cùng. Hôm nay, tất cả
các em sẽ chết sau khi rời khỏi lớp học này. Hãy viết một lá thư cho người các
em yêu thương nhất trong cuộc đời.”
...
Một giờ sau, chủ nhiệm khoa nói với
mọi người: “Ngày mai các em sẽ tốt nghiệp, đó là ngày đầu tiên các em chính
thức bước vào xã hội. Hãy cầm bức thư này và lên đường, tôi hy vọng lá thư này
có thể giúp em duy trì tình yêu cuộc sống của mình ở khả năng lớn nhất có thể,
dựa trên những hoài bão lớn lao và tầm nhìn tươi đẹp của em ngay tại lúc này.”
Sau buổi họp lớp, Thời Gia đến hồ
nước một mình, cô mở bức thư của mình ra, trong đó viết: “Em từng nghĩ rằng em
sẽ chết giữa cuộc đời buồn tẻ, chán chường, không có ai đồng hành bên cạnh
trước khi ra đi, hiện tại, em chỉ cảm thấy vô cùng buồn thảm nhưng cũng rất
hạnh phúc. Em được trở thành bạn gái của anh, em ảo tưởng đến một ngày nào đó,
cho dù em có biến mất, cuộc sống vô tận, nhưng anh đã hào phóng phân bổ một nửa
sức lực cho em để kéo em ra khỏi vực thẳm, Khoảng thời gian còn lại, em mong
anh không cần chìm đắm trong nỗi buồn, thoải mái vui vẻ, những ký ức về anh, em
sẽ mãi mãi ghi nhớ. Cho dù cho thân xác em có thối rữa thì linh hồn em sẽ mãi
nhớ đến hơi thở của anh. Nếu có kiếp sau, em vẫn muốn em làm vợ anh.
Còn chị Gạo của em, em khuyên chị,
đừng dùng xác suất di truyền 50% để ép buộc lão Hàn, đừng để mất tiền rồi mới
nói rằng chị bị ốm không thể chuyển khoản, chị đã tám mươi rồi, thua thì phải
trả tiền, cũng nên trưởng thành đi. Ngoài ra, hi vọng chị đừng nhảy múa và ăn
mừng trong đám tang của em, em không muốn xuất hiện trên các bản tin xã hội, em
rất sợ hãi xã hội đó.
Cuối cùng, không biết liệu mình có
con hay không, nếu có, mẹ hy vọng đến ngày hôm đó, con sẽ yêu mẹ, hy vọng mẹ
chưa bao giờ làm con thất vọng.”
...
Khi Thời Gia đọc bức thư, suy nghĩ
của cô bắt đầu rối loạn, cô không khỏi nghĩ thầm, nếu Hứa Lẫm chết trước thì
sao?
Ngay khi Hứa Lẫm gọi điện, Thời Gia
đã hỏi câu hỏi này.
Hứa Lẫm cười nói: “Bảo bối, chúng ta
đều không muốn bi thương như vậy, chỉ là tốt nghiệp thôi mà, vì sao lại nghĩ
đến cái chết chứ?”
Thời Gia nói với anh rằng đây là bài
tập của chủ nhiệm khoa.
“Được, anh nghĩ anh sẽ chết sau em,
hoặc là khi tim chúng ta cùng ngừng đập, vậy cũng tốt, chờ đến trăm tuổi, hai
người chúng ta suy tim rồi nắm tay nhau chết trong phòng chăm sóc đặc biệt,
điện tâm đồ trở thành một đường thẳng, để rồi cuối cùng anh cũng được ở bên em
mãi mãi.”
“Ha ha ha, đáng yêu quá.”
“Được, không nghĩ nữa, mau trở về
đi, suy nghĩ nhiều rồi em lại tụt mất hai cân đó.”
“Ừm, đợi sau khi lấy được bằng tốt
nghiệp em sẽ về nhà với anh ngay.”
Khi cúp điện thoại, Thời Gia lại
nghĩ đến chỗ mẹ mình, khi cô qua đời, chắc cha mẹ cô đã không còn nữa, hoặc họ
cũng đã không còn trẻ nữa.
Thời Gia đột nhiên muốn gọi điện về
nhà, vì thế cô đã gọi. Mẹ cô nghe điện thoại nhưng không nói gì, Thời Gia nói
với mẹ: “Mẹ, con đã tốt nghiệp rồi nhưng chưa thể về nhà vì con muốn lấy bằng
tốt nghiệp. Ở công ty, ông chủ đã cho con làm nhân viên chính thức, mức lương
là 5.000 tệ, tuy không nhiều nhưng con sẽ từ từ chăm chỉ.”
Mẹ cô im lặng một lúc rồi nói: “Biết
rồi.”
Thời Gia có chút đau lòng, mẹ cô quá
lãnh đạm, cô tức giận nói: “Con cúp máy đây.”
Bên kia trực tiếp cúp máy.
Thời Gia buồn bã mất một lúc lâu, cô
bắt đầu rơi vào vòng luẩn quẩn tự trách mình, nhưng cô đã kiềm chế bản thân để
không cảm thấy khó chịu quá lâu.
Hai ngày sau, khi Thời Gia nhận được
bằng tốt nghiệp, cô đi chụp ảnh với bạn cùng phòng rồi đăng nó lên trang cá
nhân, cô còn đặc biệt viết những lời cảm ơn cha mẹ mình ở cuối.
Sau khi gửi nó đi, cha mẹ cô vẫn
không trả lời cô.
Dùng bữa cuối cùng với bạn cùng
phòng xong xuôi, Thời Gia xách hành lý ra sân bay, đồ đạc của cô đã được đóng
gói và gửi đi từ trước.
Khi xuống máy bay, cô nhìn thấy Hứa
Lẫm và Gạo, Gạo đã mua một bó hoa cho cô: “Dạo gần đây, chị như trở thành người
bán hoa ấy, toàn phải đi tặng hoa cho các sinh viên tốt nghiệp.”
“Cảm ơn chị, thật sự rất đẹp.”
Bọn họ cùng nhau về nhà, Thời Gia
thu dọn đồ đạc rồi đi ăn. Nửa đường, Hứa Lẫm bị gọi trở lại để giải quyết công
việc, Thời Gia nói với Gạo rằng chủ nhiệm khoa yêu cầu họ viết thư.
Cô đưa cho Gạo xem những gì cô đã
viết, sau khi đọc xong, đôi mắt của Gạo hơi đỏ lên, cô ấy nhẹ nhàng nói: “Mong
là như vậy.”
Thời Gia nắm tay cô ấy và nói: “Hôm
nay ngồi trên máy bay em đã luôn nghĩ, nếu em đột nhiên mất đi, chắc em sẽ
không có gì hối tiếc vì em đã được yêu Hứa Lẫm, em cũng từng nghĩ nếu một ngày
Hứa Lẫm không yêu em và rời xa em, có lẽ em sẽ buồn rất lâu, nhưng khi em chết,
em cảm thấy cuộc sống không có gì hối tiếc cả. Em đã được yêu và em đã yêu Hứa
Lẫm hết mình, em sẽ không bao giờ hối tiếc về những gì đã chọn.”
Gạo không nói gì.
Thời Gia lại nói: “Gạo, em không đủ
tư cách để dạy chị cách sống, bởi vì chị luôn sống một cuộc sống rất tuyệt vời,
nhưng chỉ điều này thôi, chuyện tình cảm này, em đột nhiên nhận ra, có lẽ chị
đang làm sai ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.