“THải Tư, thật xin lỗi…” Lam Tiểu Bố vươn tay ra, định ôm lấy bả vai Lạc Thải Tư.
      Khi tay hắn đặt lên vai Lạc Thải Tư, nước mắt Lạc Thải Tư giống như vỡ đê mà trào ra.
      Lam Tiểu Bố nhẹ nhàng lau sạch nước mắt của Lạc Thải Tư, trong lòng hắn đột nhiên có một cảm giác, hắn và Lạc Thải Tư không phải chỉ sống cùng nhau một khoảng thời gian ở Tần Lĩnh sơn mạch, hắn và Lạc Thải Tư tựa như đã sống cùng nhau cả mấy thế kỷ rồi. Tất cả đều vô cùng tự nhiên, không lộ ra chút gượng gạo nào.
      “Lam Tiểu Bố, cuối cùng ta cũng tìm được ngươi rồi.” Giọng nói của Lạc Thải Tư tựa như xa tận chân trời, lại như gần ngay bên tai.
      “Thải Tư…” Lam Tiểu Bố nhìn nữ tử xinh đẹp như tranh vẽ lại tiều tụy ngay trước mắt, trong lòng dâng lên áy náy, nữ tử trước mắt này, mình thật sự đã bỏ ra quá ít vì nàng. So với Tô Sầm ở kiếp trước, hắn thậm chí còn bỏ ra vì Lạc Thải Tư không bằng một phần ngàn.
      Lạc Thải Tư tựa như không nghe thấy tiếng Lam Tiểu Bố gọi, nàng lầm bầm lầu bầu nói, “Ông nội nói ta là nha đầu đẹp nhất ở Lạc gia, tương lai sẽ có một nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất đến hẹn ta đến nơi đẹp nhất, sau đó ta mới có thể gả cho hắn…”
      “Ông nội nói cho ta biết, tên của ta là lấy từ trong “Viên thải phong hỉ? Muội chi đông hĩ. Vân thùy chi tư? Mỹ mạnh dung hĩ*. Lúc đó, ta vẫn luôn nghĩ. Có lẽ nam tử hán của ta kia, hắn cũng đang đợi ở bên kia, ta muốn trang điểm bản thân mình thật xinh đẹp đến đó…”
*Bốn câu đầu trong bài “Tang Trung” mà Vệ Tử Phủ đã múa cho Hán Vũ Đế xem.” (Chú thích trong “Bảy ngày ân ái” – Chương 24)
      “Ta thật là ngốc, nhưng ta lại không biết nam tử hán đó vẫn luôn ở bên cạnh ta, đến khi ta biết rồi, hắn đã đi rất xa rồi…”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play